Tag Archives:

Thanh xuân là gì mà tôi lướt qua nó vô tâm như vậy

  Tuổi trẻ luôn là quãng thời gian mà con người ta phải ngoái đầu nhìn lại với ánh mắt tiếc thương, rồi thở dài bất lực thay cho câu nói “đã từng như vậy”.   Nếu một ngày kia bạn phát hiện ra tuổi thanh xuân đã ngủ vùi không báo trước.  Hãy yên […]

Đừng lùi bước bởi lâu dần nó sẽ thành thói quen đấy

Có thể người khác nói rằng cơ hội là vô tận nhưng đối với bản thân mình, tôi tin rằng  cơ hội chỉ đến duy nhất một lần. Và nếu như tương lai không thể nói trước được, ai biết điều gì sẽ xảy ra?   Cái gì cũng có cái giá của nó. Khi […]

Sống đừng để “cái tôi” quá lớn, kẻo nó gây phiền phức cho bạn

Khi cãi nhau, nếu cứ cố gắng hơn – thua thì cái “thua” là tình yêu của hai người chứ không phải là anh thua hay em thua.   Em không biết, đôi mình đều không biết. Không biết thương, không biết nhường nhịn nhau. Và anh cũng không biết, đôi mình đều không biết. […]

“Ép dầu ép mỡ, ai nỡ ép duyên” hãy cứ đợi chờ, tình yêu chân thành ắt sẽ gõ cửa

Tình yêu chẳng khác trò chơi đi tìm mảnh ghép là mấy, tìm được mảnh ghép phù hợp thì chỉ cần nhẹ nhàng đặt nó vào vị trí, còn cố gồng gánh gượng ép cũng trở nên vô nghĩa.   Trên đời này làm gì có chuyện đúng người nhưng sai thời điểm, đã sai […]

STT đừng trách em vô tình, mọi thứ đều có lí do của nó

Ngoài kia nắng về buông, gió vẫn rít, anh có thấy từng chiếc lá bàng cuối đông rơi rụng đầy góc phố quen. Chuyện cũ qua rồi, lá rụng về cội. Có lẽ em đã không nên day dứt quá nhiều như vậy phải không anh. Nếu anh có về ghé ngang qua ngõ nhà […]

Stt đừng bắt em mạnh mẽ bởi dù cố gắng bao nhiêu thì nó vẫn mãi chỉ là vỏ bọc

Một lần nữa khi anh lại ngủ quên là có ai đưa em đi khỏi đây. Em không biết mình còn mạnh mẽ được bao lâu. Giờ em sẽ thôi giả vờ hạnh phúc cũng sẽ thôi cố gắng mỉm cười. Mỉm cười chào anh, em đi nhé anh.    Em đã suy nghĩ như […]

Stt dù tình yêu lớn đến bao nhiêu đôi lúc cũng khó vượt qua được hai từ “duyên nợ”

Mọi thứ bắt đầu từ duyên phận, kết thúc cũng lại do duyên phận. Khó có ai trong đời chưa một lần thốt lên cái câu quen thuộc: “Thôi thì cái duyên cái số”, hay “Duyên phận đã định rồi”.   Vốn dĩ, con người ta gặp nhau nhờ duyên, yêu nhau bởi chữ nợ […]

Qúa khứ – thứ chẳng thể xóa nhòa trong anh, vì đơn giản nó có em

Đã lâu lắm rồi không trở lại đây kể từ ngày những cánh én mang xuân về và cũng là lúc em đi. Anh chọn một góc ngồi thật khuất, thật yên và đó là chỗ mà lần cuối cùng anh và em đã ngồi. Anh vẫn gọi ly cafe pha phin không đá, không […]