Stt đánh mất nhau là một điều tiếc nuối trong cuộc sống

Stt đánh mất nhau là một điều tiếc nuối trong cuộc sống

Em thường hay cho rằng, đơn phương là tình cảnh đau buồn nhất khi tình cảm chỉ xuất phát từ một phía và không được đón nhận. Nhưng thực chất, đến bây giờ em mới biết rằng, điều đau khổ nhất chính là khi hai người còn thương nhau nhưng lại chẳng thể ở bên nhau được nữa.
 
Khi bước chân anh bỗng bơ vơ lạc về góc quán cũ, mùi hoàng lan bất giác thoảng qua miền ký ức và đèn đường vàng vọt in hằn một bóng dáng phía xa, là lúc sống mũi anh bất chợt cay, buột miệng gọi thầm tên một người đã quen lắm, nhưng cũng rất dỗi xa lạ…
 

 
Khi những buổi tiệc ồn ã đã tàn, nhạc đã tắt và mọi người trở về với tổ ấm của mình, nhìn ra chiếc xe chơ vơ giữa bãi đất trống và chẳng còn ai chờ đợi, anh hiểu rằng mình đã chẳng còn ai bên cạnh. Cuộc đời vẫn buồn tênh!
Anh có hiểu được cảm giác của một người chờ đợi, hi vọng sẽ có ngày chúng ta được hàn gắn vì tin rằng giữa cả hai vẫn còn tình cảm dành cho nhau. Bỗng đến một ngày, người đó biết được rằng, cuộc tình này đã bước vào hồi kết, anh đi rồi sẽ không quay về nữa, tình đã hết xem như mình không còn duyên nợ gì nữa.
 
Nếu mỗi chúng ta đều ngại khó ngại khổ, chỉ thích ăn phần trái ngọt bên ngoài và bỏ mặc phần hạt giống bên trong, thì thử hỏi cho đến bao giờ chúng ta mới biết được thế nào là tình yêu thực sự?
 
 Là thứ tình cảm keo sơn gắn bó, kéo dài qua năm tháng, bền vững với thời gian. Là cảnh những con người đã mang trên mình hai thứ tóc, mắt mờ, chân chậm… vẫn có thể nắm tay nhau những chiều đi trên phố nói câu “mình ơi” ngọt lịm.
 

 
Chúng ta thường hào hứng và phấn khởi khi bắt đầu một điều gì đó mới mẻ, nhưng chúng ta lại thường chán nản và có ý định bỏ đi những thứ đồ đã cũ. Có bao giờ bạn nghĩ, đối với một mối quan hệ bạn cũng từng cư xử như thế không?
 
Đôi khi, giữa phố khuya vắng lặng, đang lao đi với tốc độ thật nhanh, chiếc xe bỗng thắng gấp lại. Đôi mắt kiếm tìm, đôi môi mấp máy và trái tim thổn thức. Mong thấy lại một bóng dáng cũ, nghe lại những lời nói đã xa, được sưởi ấm trong đôi tay thân thuộc ở nơi ta đã từng đi qua… Nhưng rồi tất cả chỉ là hy vọng, mong manh và tan vỡ…
Con người chúng ta thật khó hiểu. Biết tìm được nhau là khó, vậy tại sao lại không biết trân trọng nhau? Biết là vẫn còn thương nhau lại cứ muốn phải chia xa để rồi mất nhau thật sự. Để rồi một người phải buồn lòng, đau khổ, còn một người cứ phải trăn trở, lo toan. Làm xáo trộn cảm xúc của nhau như thế, liệu có cần thiết?
 
Chúng ta cứ đơn giản suy nghĩ rằng cho nhau chút thời gian để ngẫm lại. Rồi đâu sẽ vào đó. Nhưng đâu ai biết rằng, duyên đã cạn, dù có muốn thì cũng không thể quay lại được nữa. Tìm được nhau khó lắm, trân trọng nhau một chút đi.
 
Tôi đã nghĩ, tôi đang nghĩ và tôi vẫn sẽ luôn nghĩ về những ngày tháng tuổi trẻ của mình. Từ giờ, tôi sẽ yêu hết lòng, cứ đi rồi sẽ đến, cứ sống rồi sẽ trưởng thành, cứ ước mơ rồi sẽ làm được.
 

 
Có vài ngày tháng để dám sống, dám mơ, dám yêu, dám mộng tưởng mà cũng chẳng dám, để mỗi tối khi trở về nhà, thân thể rệu rạo, chỉ biết hồi tưởng những chuyện nhàm chán trong ngày thôi sao.
Lời kết :Đành lòng là trong chuyện tình cảm, ai cũng cần có chút thời gian để nhìn nhận lại mối quan hệ này. Liệu bản thân có còn muốn tiếp tục không? Nếu muốn thì phải tiếp tục như thế nào? Rồi chúng ta cứ thế mà xa nhau, nhưng có ai biết rằng, xa nhau rồi lại rất khó tìm thấy nhau một lần nữa.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *