Những câu ca dao về Tình yêu lúc ngại ngùng lúc mãnh liệt

Những câu ca dao về Tình yêu lúc ngại ngùng lúc mãnh liệt

Dao phay kề cổ máu  đổ anh không màng
Chết anh  chịu chết buông nàng không buông
 
Nhớ ai bổi hổi bồi hồiNhư đứng đống lửa như ngồi đống rơm
 
Lên non tìm con chim lạỞ dưới phố phường chim chạ thiếu chi
 
Bông quỳnh rụng xuống cội quỳnhDẫu ai ngậm ngọc dỗ mình đừng xiêu
 
Cây khô chết đứng giữa trờiChết thời chịu chết, không bội lời hẹn xưa
 
Yêu nhau cởi áo cho nhauVề nhà dối mẹ qua cầu gió bay
 

 
Tui xa mình không chết cũng đau
Thuốc bạc trăm không mạnh mặt nhìn nhau mạnh liền
 
Mình có thương mình chặt tóc mình thềChỉ trời vạch đất chớ hề bỏ nhau 
 
Đi đường cát nhỏ cỏ mềmEm thác đi mới mất , sống còn thương anh
Bao giờ cho sống bỏ ngànhCù lao bỏ bể thì anh bỏ nàng
 
Anh thương em phải chịu đi đêmĐi ngang bờ té đất mềm không đau
 
Bắc thang lên đến tận trời,
Bắt ông Nguyệt lão đánh mười cẳng tay.
Đánh thôi lại trói vào cây,
Hỏi ông Nguyệt lão: “đâu dây tơ hồng?”.
 
Đêm đêm khêu ngọn đèn loan,
Nhớ chàng quân tử thở than mấy lời.
Mong chàng chẳng thấy chàng ôi,
Thiếp tôi trằn trọc vội rời chân ra.
Nhác trông lên đã xế tà
Đêm khuya khoắt con gà gáy sang canh.
Mong anh mà chẳng thấy anh,
Thiếp tôi buồn bã khêu quanh ngọn đèn.
 
Đêm nằm lưng chẳng tới giường,
Trông cho mau sáng ra đường gặp em.
 
Đường dài ngựa chạy biệt tăm,
Người thương có nghĩa trăm năm cũng về.
 
Đói lòng ăn nửa trái sim,
Uống lưng bát nước đi tìm người thương
 
Đêm qua trời sáng trăng rằm,
Anh đi qua cửa em nằm không yên.
Mê anh chẳng phải mê tiền,
Thấy anh lịch sự có duyên dịu dàng.
Thấy anh em những mơ màng,
Tưởng rằng đây đấy phượng hoàng kết đôi.
Thấy anh chưa kịp ngỏ lời,
Ai ngờ anh đã vội dời gót loan.
Thiếp tôi mê mẩn canh tàn,
Chiêm bao như thấy anh chàng ngồi bên.
Tỉnh ra lẳng lặng yên nhiên,
Tương tư bệnh phát liên miên cả ngày.
Nghĩ rằng duyên nợ từ đây,
Xin chàng hãy lại chơi đây chút nào.
 

 
Chừng nào cho vạc xa cồn,Cù lao xa biển anh mới đành xa em.Chừng nào cầu đá rã tanSông Hàm Luông lấp cạn mới quên lời thề
 
Cơm sôi, lửa cháy, gạo nhảy tưng bừngAnh thương em như lửa nọ cháy phừngDầu cho lở núi, tan rừng cũng thương. 
 
Đó đi tu đây xin ở sãiĂn đĩa tương chùa trọn ngãi cùng nhau
 
Thấy em nhỏ thó lại có duyên ngầmAnh phải lòng thầm ba bốn tháng nay
 
Con ếch ngồi dựa gốc bưng.
Nó kêu cái quệt, biểu ưng cho rồi 
 
Thò tay ngắt đọt trâm bầuThôi anh có thương thì thương đại đừng cầu ông mai
 
Đêm trăng thanh anh mới hỏi nàng
Tre non đủ lá đan sàng được chăng ?
Chàng hỏi thì thiếp xin vâng
Tre non vừa đủ lá nên chăng hởi chàng ?
 
Buổi chợ đông, con cá hồng anh chê lạtTan chợ rồi, con tép bạc anh khen ngon
 
Thương sao thương quá bất nhơnBữa nay gặp mặt thương hơn bữa nào
 
Phải chi cắt ruột đừng đauChiều nay tui cắt ruột tui trao anh đem về
 
Anh xa em chưa đầy một thángNước mắt lai láng hai mươi tám đêm ngày
 
Đêm năm canh ngày sáu khắc rỡ ràngĐặt lưng xuống chiếu mơ màng thấy anh
 
Nhớ chàng sáng đứng trông xuôiTrưa đi ngó ngược , tối về trông xa
 
Nhớ ai em những khóc thầmHai hàng nước mắt đầm đầm như mưa
 
Thấy anh như thấy măt trờiChói chang khó ngó trao lời khó trao
 
Cô kia chèo lái một mìnhCho anh chèo với cho mình có đôi. 
 

 
Ấy ai dắt mối tơ mành,
Cho thuyền quen bến cho anh quen nàng.
 
 
Bây giờ mận mới hỏi đào,
Vườn hồng có lối ai vào hay chưa.
Mận hỏi thì đào xin thưa,
Vườn hồng có lối nhưng chưa ai vào.
 
Nuớc mắm ngon dằm con cá bẹ.Anh biểu em rình lén mẹ qua đâyNuớc mắm ngon dằm con cá đốiEm biểu anh chờ tối tối em qua
 
 
Lời kết: Tình yêu con người Việt Nam bộc trực, thẳng thắn nhưng dạt dào tình cảm. Có khi là nghhĩa khí, có khi là hài hước hõm hỉnh. Cái tinh thần đó đã, đang và sẽ được truyền cho đến mai sau 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *