Status tình yêu thanh xuân của mỗi người đều mang theo hình dáng người mình đã từng thương đến bây giờ

Status tình yêu thanh xuân của mỗi người đều mang theo hình dáng người mình đã từng thương đến bây giờ

Một người ở quá khứ giúp bạn nhận ra rằng, nhờ có họ mình mới có những năm tháng ngắn ngủi nhưng đầy giá trị đó, những vấp ngã nơi dòng đời năm xưa, vẻ mặt những kẻ lụy tình đầy đau thương, cũng chẳng thể xuất hiện tại thời điểm nào nữa ở một kiếp người.
 
Rất may, không có ai hỏi tôi, nếu được cho quay lại quá khứ vào lúc tôi hạnh phúc nhất thì tôi sẽ chọn quãng thời gian nào. Vì bây giờ tôi chợt nhận ra, tôi không hề muốn quay lại bất kỳ thời điểm nào trong tuổi trẻ của mình hết. Tất cả, dàn trải là một màu nhờ nhờ nằng nặng. Ký ức về hạnh phúc của tôi, chúng đã đi đâu cả rồi? Hay tôi chưa bao giờ từng cảm thấy thực sự hạnh phúc?
 

 
Chúng ta và họ thật sự có điểm giống nhau và rất dễ dàng nhận thấy, thanh xuân của mỗi người ai cũng vậy, đều mang theo hình dáng người mình đã từng thương, đến tận thời điểm bây giờ.
 
“Có những thứ lung tung mà bản thân không nỡ xóa, lặng lẽ lưu về chế độ ‘chỉ mình tôi’. Biết đâu sau này, những con người đã từng thân thuộc ấy, sẽ không còn comment bài mình nữa, sẽ không còn cười vào mặt mình nữa, sẽ không còn chọc ngoáy hay phá hoại status hay ho của mình nữa thì sao. Ngày hôm qua đơn giản lắm, trôi là cứ trôi, quan trọng là có quên hay không thôi.”
Không phải cứ yêu hết lòng người nào đó thì mình sẽ được đáp trả lại một cách trọn vẹn. Phải chăng năm tháng thanh xuân quá đỗi là mỏng manh và thật là ngắn ngủi, nên chuyện níu kéo người nào đó sẽ mãi bên mình là điều không thể chăng?
 
“Khi một mối quan hệ đã đi đến hồi kết thì cũng giống như một tờ giấy được vội vã gấp lại. Có thể quay về sự tươi đẹp của quá khứ, có thể mở tờ giấy ấy ra. Nhưng nếp gấp thì vẫn còn.
 
Có những kết thúc thật bất ngờ, khiến cho chúng ta vẫn chưa thể buột miệng nói lời cảm ơn với một người nào đó. May mà trải qua mối tình hờ thời tuổi trẻ, chúng ta mới biết những rung động đầu đời rất dễ thương nhưng khó mà quên, nhờ có họ nên những năm tháng thanh xuân của chúng ta mới thật sự là có ý nghĩa. 
 
Mối tình thời tuổi trẻ. Được bên nhau hàn huyên tâm sự sau những biến cố nơi cuộc sống xô bồ, nói cho nhau nghe những tâm tư tình cảm luôn rộn ràng trong trái tim và những mỏi mệt chỉ có thể than thở cùng nhau. Nếu không có chàng trai hay cô gái ngày ấy, thì những tháng ngày bấp bênh đó, ta chẳng biết mở lòng mình với ai.
 
Có những thời điểm muốn quay lại nói với mình ở ngày quá khứ đừng quá tuyệt vọng, vì niềm vui hay nỗi buồn rồi sẽ trôi qua. Mùa xuân lại đến, rực rỡ và tươi đẹp. Hoa lại nở, lá vẫn xanh, thế gian vẫn hữu tình
 
.Những thứ chúng ta vẫn còn nhớ về nhau đến giờ phút này và luôn mang theo mãi bên mình, đó chính là kỉ niệm và nặng lòng hơn lại là đôi ba lời nói dành cho nhau đến đứt ruột đứt gan, mà chỉ chúng ta những người trong cuộc mới tài nào thấu hiểu.
 

 
Thanh xuân thật ra nó chỉ như cơn mưa rào, nhưng chúng ta vẫn muốn đắm mình trong cơn mưa rào ấy một lần nữa, có lẽ vì trong cơn mưa đó, có thoang thoảng dáng người ta đã từng thương yêu. 
 
Con người đừng nên hi vọng cả đời mình không gặp thất bại hay suy sụp, không trải qua những thời điểm khó khăn nhất của cuộc đời, cũng như không bao giờ chịu tổn thương hay chỉ trích, điều đó là không thể!
 
Khi ta bắt đầu yêu một người, hình như cái lí trí và tỉnh táo chẳng còn nữa mà bên cạnh đó là sự ngốc nghếch đến phiền phức, cứ lao mãi vào cái hố sâu mà bao nhiêu người đã từng ao ước, giá như chúng ta đừng lao vào cái nơi đó. 
 
Ai rồi cũng đã từng nguyện sống chết vì người nào đó, tha thiết mong họ sẽ quay về bên ta, nhưng trong tình cảm không có định nghĩa gương vỡ sẽ lại lành, dù cho có cố gắng đến mấy thì cũng chẳng như lúc ban đầu, dù biết là sai trái nhưng vẫn thầm nhủ lòng, ta mới là kẻ đúng đắn.
 
 Chỉ cần vào lúc sắp đi đến cuối con đường đời, quay đầu nhìn lại quá khứ, có thể tự nói với chính mình: “Tôi đã nổ lực, tôi đã từ bỏ, tôi đã thành công, đã thất bại..nhưng tôi không có gì tiếc nuối, tôi đã không làm cho người thân, người yêu, bạn bè mình thất vọng.”.Đó chính là một cuộc đời hoàn hảo
 
Nếu có thể quay trở lại một thời điểm nào đó của quá khứ, tôi muốn trở lại lúc khi tôi biết mình thích cậu ấy, và tôi sẽ nói rõ lòng mình ngay lúc đó. Tôi sẽ không thích cậu ấy trong im lặng nữa, thứ tình yêu đó như giết chết con người ta từng ngày. Để mãi cho đến khi nếm đủ mùi tuyệt vọng thì mới nói ra, mới có thể dễ dàng buông bỏ mọi quyết tâm trong lòng thì thực sự, tôi là một con ngốc. Như tôi đã như thế.
Quá khứ không đẹp và không hạnh phúc, nhưng con người ta vẫn muốn được quay lại. Đối tượng ở thời điểm thanh xuân của bạn, chẳng thể cùng bạn đi đến thực hiện mơ ước về ngôi nhà và những đứa trẻ, nhưng bạn luôn đặt niềm tin cực kì mãnh liệt ở họ.
 

 
Những vấp ngã nơi dòng đời năm xưa, vẻ mặt những kẻ lụy tình đầy đau thương, cũng chẳng thể xuất hiện tại thời điểm nào nữa ở một kiếp người. 
 
Hiện tại luôn chỉ rõ ràng khi ta chịu dừng lại đôi chút để ngắm nhìn. Dù có đi mãi mà chưa thấy tương lai, quay lại cũng không thể về quá khứ. Chỉ có hiện tại điềm nhiên trước mắt. Bởi ta ngu ngốc mà lãng quên đấy thôi.
 
Lời kết: Và chúng ta vẫn đang nợ thanh xuân của mình lời cảm ơn thay vì cứ trách móc, ai ai rồi cũng sẽ có những tháng ngày vui buồn như thế trong cuộc đời của chính mình…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *