STT chia tay tình yêu đẹp đẽ của tuổi học trò đầy ngây ngô và thơ dại

Nỗi nhớ có khi còn chưa kịp đặt tên bởi tình cảm học trò mong manh như cánh phượng, mỏng tang và nhẹ tanh trong chiều gió. Nó cũng mang màu đỏ rực, chẳng dễ phai mờ trong nhiều năm sau nữa.
 
Ve sẫu đã vang lên những bản nhạc buồn, tôi và bạn sắp phải rời xa những thứ thân thuộc. Còn đâu những ngày đèo nhau đi học trên con đường đầy hoa sữa, còn đâu những buổi chiều tan học la cà các quán xá ven đường, còn đâu những ngày liếc nhìn nhau và trao cho nhau nụ cuời vội, con đâu chiếc nắm tay bẽn lén ngày nào…
 
Thanh xuân đi qua, để lại trong lòng tôi bao nhiêu sự tiếc nuối. Tiếc cho những buổi trưa ngủ gậc trên bàn học, tiếc lời cô giảng những bài thơ, tiếc một mối tình chớm nở nhưng chóng tàn, tiếc cho một lần e ngại để lỡ dịp nói lời yêu.
 
Tuổi học trò vụn về, non nớt đến cả lời yêu cũng chẳng dám thổ lộ ra. Cho đến khi mỗi người một hướng đi, lời yêu ấy cũng đánh rơi theo thời gian trôi mất. Tớ thật ngốc!
 
Tuổi học trò là một điều gì đó thiêng liêng quá đỗi. Khi những xúc cảm chạm nhẹ, dịu dàng lan tới từng trái tim, mỗi rung động lại kèm theo cái đỏ mặt ngượng ngùng và có biết bao nhiêu bức thư ngăn bàn chưa dám gửi. Ấy vậy mà đã đến giờ phút chia tay, ừ thì thôi đành im lặng giữ cho riêng mình…
Chia tay mùa Hạ! Ta mang theo ánh mắt hồn nhiên của cô bạn học trò ngồi ngay bàn sau. Ánh mắt ấy biết bao đêm làm trái tim ta phải thổn thức. Bím tóc đuôi gà đung đưa duyên dáng. Ngày mai chia tay rồi, định lấy hết can đảm ghi vào lưu bút của cô ấy những điều thầm kín dấu kín trong lòng nhưng… lại thôi, vì sợ rằng lời nói yêu thương kia sẽ làm vỡ vụn tình bạn trong sáng thuở học trò. 
 
Tớ thích cậu, cậu à! Là khi trái tim tớ thắt chặt lại thật nhẹ nhàng, thật dịu dàng và kèm theo một dư vị ngọt tê tê kéo dài sau cái thắt tim ấy khi tớ bất chợt nghĩ về cậu dù đó chỉ là 1 giây mà thôi …Nhưng tất cả tớ chỉ dám giữ cho riêng mình, tớ không dám nói với cậu, tớ thật ngốc đúng không?
 
Mối tình học sinh viết thư tay truyền cho nhau trong mỗi giờ học… Bức thư tình đầu tiên tớ vẫn còn giữ vẹn nguyên. Mai chia tay nhau rồi biết bao giờ gặp lại, nhưng dù sao tớ vẫn mong cả hai đều mang tình yêu này đi trên cung đường của mỗi đứa cho đến ngày gặp lại.’

Âm thầm xin số của cậu từ những bạn khác, soạn tin rồi nhưng lại lưu vào nháp. Chờ khi có đủ dũng khí sẽ gửi đi, ấy vậy mà loay hoay chưa kịp gửi, mai kia lại chia tay quãng đời học sinh rồi, hãy cho tớ biết, tớ phải làm sao?
 
Nhiều lúc tổn thương, tôi tự hỏi, liệu cậu có giống như một cơn mưa mùa hạ, bất chợt rẽ vào cuộc đời tôi, làm tôi vui thích cuống cuồng, rồi lại vội vã qua đi, liệu chờ đợi cậu có như chờ đợi một cơn mưa rào không? Sự chờ đợi mỏi mòn đến tuyệt vọng…Nhưng tôi vẫn có một chút niềm tin nơi cậu. Cậu đã từng là động lực cho tôi. Yêu cậu.
 
Tôi nhớ chúng ta của năm đó, hối hả chạy tới lớp khi trống trường đã điểm vang, ngủ gà, ngủ gật vì bài giảng nhàm chán, hò hét ầm ĩ khi được ngỉ đột xuất. Và đỏ mặt khi thầy đọc được những  mảnh giấy viết cho cậu ở dưới ngăn bàn. Ấy vậy mà thoáng chốc chia tay, quá buồn cho cuộc tình mong manh còn chưa kịp chớm nở.
 
Chia tay cuối cập rồi, tớ sẽ rất nhớ cậu đấy cậu biết không? Cậu là mối tình đầu của tớ đó, dù mối tình đó là mối tình giang dở nhưng cũng thật đẹp và thật đáng nhớ.
 
Chia tay rồi, chúng ta vẫn mãi nhớ về nhau nhé. Để nhiều năm sau, khi tuổi xuân đã qua đi, chúng mình vẫn còn nhẩm theo những câu hát cũ, vẫn còn nhớ lại cái thời cậu từng yêu mình chân thành và ngốc nghếch mà cùng mỉm cười thật tươi về quãng đời tươi đẹp ấy.
 
“Con đường trưởng thành sẽ luôn có sự rời xa nhau theo cách này hay cách khác. Khi đó chúng tôi luôn tin rằng rời xa nhau vì ngày mai gặp lại vì vậy mới nói hẹn gặp lai. Thật ra thế giới này quá rộng lớn, ban đầu những người nói mãi mãi không xa nhau. Một lần xa nhau rồi có thể sau này sẽ không còn cơ hội gặp lại nữa. Rồi hai bên đều phải quên đi. Tạm biệt thực ra không phải là từ biệt mà là một lời hứa.” 
 
Đứng một mình dưới gốc bằng lăng tím, tôi nhớ lại những tháng ngày tuổi trẻ trôi qua như một cơn mưa chỉ đọng lại trong tôi những kỷ niệm của một thời áo trắng ngây ngô, nông nỗi. Những lời yêu tôi âm thầm viết vội, dưới ngăn bàn tôi chẳng dám gửi trao tay.
 
Lời kết: Tình yêu tuổi học trò là một tình yêu thật đẹp, bởi vậy khi còn có cơ hội được yêu và thể hiện tình yêu mình đừng ngần ngại. Đừng bao giờ im lặng, không đọc, không trả lời, hoặc trả lời cộc lốc… những tin nhắn từ người mà bạn thương yêu. Vì có thể một ngày, bạn không còn có những tin nhắn yêu thương đó để mà đọc.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *