Thanh xuân cho phép mình sai, sai khi bất chấp tất cả để yêu một người

Thanh xuân chúng ta cho mình cái quyền sai, quyền yêu một người nhiều hơn tất thảy. Vì chỉ khi trải qua thêm một, hai mối tình nữa chúng ta có muốn cũng không can đảm làm điều đó – yêu một người không toan tính, không sợ tổn thương.
 
Ai trong chúng ta cũng đã từng có một người yêu mình đến bất chấp và em cũng đã từng yêu anh đến bất chấp. Thanh xuân chúng ta cho mình cái quyền sai, quyền yêu một người nhiều hơn tất thảy.

Hẳn ai cũng đã từng bất chấp tất cả yêu thương một người. Dù biết trước rằng cuộc tình ấy sẽ đầy gian nan, khó khăn, nhiều nỗi buồn và tổn thương , nước mắt. Dù biết rằng người ấy sẽ rất vô tâm, hững hờ,… không dễ lấy được trái tim.
 
Đến cuối cùng dù có gắng đến mấy cũng khó thể nào có được kết thúc tốt đẹp, rồi cũng sẽ phải rời xa… Nhưng bạn vẫn không muốn rời xa ngay bây giờ. Chỉ vì một ánh mắt dịu dàng của người ta. Chỉ vì một nụ cười hiền lành, ấm áp. Chỉ vì một cái ôm siết chặt, một bờ vai êm, và vài câu nói tình cảm bâng quơ… Vậy mà cũng đủ khiến ta thương, thương thật nhiều như thế.
 
Em cũng đã muốn giữ lấy một người, muốn được yêu thương, ở bên một người lắm. Nhưng cuộc sống lại chằng được như mơ.
Ta đã từng bất chấp để yêu đôi khi mang một chút bất cần, một chút ngỗ nghịch. Dù cả hai có khác nhau về rất nhiều thứ, dù có bị ngăn cản, cấm đoán, dù người đó không yêu ta và chỉ coi ta là một người “dự bị”,…

Dù biết “yêu nhau nhưng không đến được với nhau” nhưng vẫn bất chấp để yêu cũng chỉ vì muốn hạnh phúc. Biết là yêu nhau thì tương lai cũng không đến được với nhau, nhưng thay vì cứ ngồi buồn vì tương lai, tại sao chúng ta không sống vui vẻ cho hiện tại?
 
Người ta vẫn thường nói, tuổi trẻ có ai là không mắc sai lầm và cái sai lớn nhất có lẽ là bất chấp tất cả để yêu một người dẫu biết có thể sẽ chẳng cùng nhau đi hết ngày mai. Để rồi mãi đến sau này, khi trải qua thêm một, hai mối tình nữa chúng ta có muốn cũng không còn can đảm làm điều đó – yêu một người không toan tính, không sợ tổn thương.
 
Dù biết trước rằng cuộc tình ấy sẽ đầy gian nan, khó khăn, cũng nhiều nỗi buồn và tổn thương lắm nhưng lý trí chẳng thể ngăn nổi con tim. Cho dù người ấy trẻ con, vô tâm và hững hờ thì ta vẫn cứ yêu chẳng hối tiếc.
 
Dẫu biết ngay từ đầu chuyện chúng ta đến với nhau là rất khó, nhưng em và anh vẫn cứ bất chấp lao đầu vào cuộc tình này. Và rồi để đến cuối cùng, em đã mất anh bởi tất cả những thứ em cho…

Khi yêu, điều căn bản nhất không phải là anh ấy có yêu bạn hay không, mà chính là trái tim bạn có chấp nhận chịu tổn thương để đổi lấy một lần ở cạnh bên anh ấy hay không.
 
Ai trong chúng ta cũng đã từng có một người yêu mình đến bất chấp và em cũng đã từng yêu anh đến bất chấp. Thanh xuân chúng ta cho mình cái quyền sai, quyền yêu một người nhiều hơn tất thảy. 
 
Lời kết: Đôi khi cuộc sống có ý nghĩa là những lần dám bất chấp. Thôi thì bất chấp hết mà yêu đi, bởi vì kiểu gì chẳng phải chết. Sau này có già đi thì cũng sẽ không nuối tiếc quãng thời gian thanh xuân đã từng biết dũng cảm mà yêu.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *