Yêu là nhiều khi chán nhau lắm nhưng chia tay thì không chịu được

Em chẳng sợ cuộc đời ngoài kia đầy sóng gió, em chỉ sợ một ngày nào đó chúng mình lạc mất nhau, em chẳng nhớ rõ đã bao nhiêu lần em hỏi anh và hỏi chính bản thân mình ‘’Vì sao anh lại yêu em và rồi anh sẽ yêu em trong bao lâu’’?
 
Nếu một ngày…anh ngồi bên em, chúng ta ngồi bên nhau nhưng cảm giác như có một tảng đá chắn ngang ở giữa, gần nhưng chẳng thể nào chạm tới, là lúc những cái nắm tay trở nên xa vời, nụ hôn trao cho em cũng chẳng còn nồng nàn như trước, là cái ngày mà anh chẳng nhớ về em như em vẫn nhớ anh với nỗi nhớ cồn cào da diết.
 
Và nếu có chán em thì hãy nhớ lại những kỉ niệm của chúng mình, lần đầu tiên hẹn hò nắm tay nhau đi dưới mưa, những lúc hôn nhau trong khi đang cười đùa, cùng nhau ăn những món ăn do cả hai cùng nhau vào bếp, nhớ lại những lúc bên nhau vui vẻ và rồi ngủ một giấc, hôm sau lại yêu nhau anh nhé…

Tình yêu không phải lúc nào cũng đẹp đẽ, lãng mạn. Yêu lâu rồi đến một lúc nào đó, ta bỗng cảm thấy chán nhau. Thế nhưng, trước khi vội vã buông tay hãy tự hỏi, tại sao chúng ta lại gặp nhau giữa vạn nghìn người xa lạ?
 
Nếu một ngày ta cảm thấy chán nhau, hãy lại lang thang khắp nơi chúng ta đã từng đến, những con đường chúng ta đã từng đi, nơi bắt đầu tình yêu của cả hai. Mỗi người hãy đi hết để ngắm nhìn lại nơi ấy, nhớ lại những gì cả hai đã trải qua, những hạnh phúc ngọt ngào chân thành không thể nào đong đếm được. Và để rồi chợt nhận ra, hình như vương vấn đâu đó tiếng cười, là niềm hạnh phúc của ngày nào.
 
Nếu một ngày ta cảm thấy chán nhau, chúng ta hãy tìm đến công việc, và dành cho nhau những khoảng không trống trải để cả hai bình tâm suy nghĩ lại về nhau, về mọi chuyện đã qua, những gì đã có và để nhận ra mình cần nhau đến mức nào. 
Nếu buông tay, hãy nhớ về lý do lúc bắt đầu, nhớ về tất cả những gì chúng ta đã từng có với nhau. Đừng để đến lúc ta lại tự ngồi trách bản thân mình rằng, sao trước đây ta không ôm nhau chặt hơn, không hôn nhau sâu hơn để rồi lạc mất nhau và phải mang hối hận sau này.
 
Có chán nhau thì cũng đừng buông tay ngay. Vì chúng ta đã cùng nhau đi một chặng đường dài rồi nên cũng có lúc mỏi mệt. Nghỉ ngơi xong rồi cùng nhau bước tiếp anh nhé!

Nếu một ngày anh cảm thấy chán em, thì hãy nói với em được không? Em chẳng sợ cuộc đời kia nhiều sóng gió muôn trùng, em chỉ sợ ngày nào đó ta lạc mất nhau.
 
Nếu một ngày đôi ta chán nhau, em sẽ tìm đến công việc của anh cũng như dành cho anh những khoảng không trống trải, để khi mỏi mệt bước về, em có tìm thấy thảnh thơi bên cạnh anh, để thấy được mình cần anh đến nhường nào và để khẳng định với chính bản thân mình một lần nữa rằng: Anh chính là bến đỗ bình yên của cuộc đời em.
 
Chỉ xin một lần thôi khi buông tay, hãy nhớ về lý do lúc bắt đầu, nhớ về những giây phút trân quý đã giành cho nhau. Đừng để đến lúc ta lại tự ngồi trách bản thân mình rằng sao trước đây ta không ôm nhau chặt hơn, không hôn nhau sâu hơn để rồi lạc mất nhau.
 
Nếu một ngày ta thấy chán nhau… Em sẽ lục tìm kí ức tại sao lại yêu anh đến thế, em sẽ lục tìm những ngày hạnh phúc ở bên nhau nồng nàn, em sẽ lật từng trang nhật kí kể về kỉ niệm giữa anh và em… Em sẽ lại “cưa” anh thêm một lần nữa có được không?

Nếu một ngày ta thấy chán nhau… Anh và em hãy một lần ngồi lại, lắng nghe và chia sẻ xem vì đâu nên nỗi? Em và anh hãy cố gắng nhìn lại quãng đường đẹp tươi đã đi cùng với nhau. Em và anh hãy tìm lại hương vị mới của tình yêu mà ngày xưa chúng ta đã cùng tha thiết….
 
Anh và em đã cùng nhau đi hết một chặng đường dài. Thì chán nhau cũng đừng vội vàng buông tay! Hãy cứ nghỉ ngơi, hãy cứ thả lỏng, hãy cứ tự do để một ngày nào đó bên nhau và bước tiếp trên suốt chặng đường dài!
 
Lời kết: chẳng biết ngày mai của mình sẽ ra sao, nên hôm nay chúng ta hãy cứ yêu, yêu như thể chỉ còn một ngày bên nhau thôi. Hãy dành cho nhau những cái siết tay thật mạnh, những cái ôm thật ấm và những nụ hôn thật nồng để ta biết rằng ta đã thuộc về nhau – mãi mãi.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *