Status hay 24 tuổi rồi mà trái tim cứ hết lần này đến lần khác tổn thương

Status hay 24 tuổi rồi mà trái tim cứ hết lần này đến lần khác tổn thương

Tuổi 24, cái tuổi đang bắt đầu chuyển mình sang cái sự trưởng thành hơn. Cuộc sống ngày càng bận rộn hơn cũng như các mối quan hệ ngày càng phức tạp. Bạn chợt nhận ra mình dành thời gian cho công việc còn nhiều hơn thời gian bạn dành cho gia đình hay bên những người bạn thật sự thương yêu. Thời gian nơi công sở nhiều tới mức bạn cảm thấy mỗi bữa cơm bên gia đình là một mong ước xa xỉ.
 
Tuổi 24, cái tuổi đang bắt đầu chuyển mình sang cái sự trưởng thành hơn. Cuộc sống ngày càng bận rộn hơn cũng như các mối quan hệ ngày càng phức tạp. Bạn chợt nhận ra mình dành thời gian cho công việc còn nhiều hơn thời gian bạn dành cho gia đình hay bên những người bạn thật sự thương yêu. Thời gian nơi công sở nhiều tới mức bạn cảm thấy mỗi bữa cơm bên gia đình là một mong ước xa xỉ.
 

 
Tuổi 24, bạn chợt nhận ra có một sự trưởng thành hơn trong suy nghĩ và trong tâm hồn của mình. Bạn càng trở lên trầm tính hơn, ngại giao tiếp, ngại chia sẻ, ngại mở lòng, ngại yêu thương và thậm chí ngại bước vào cuộc sống của một ai khác. Bạn ít nói hơn trước, cần nhiều thời gian cho khoảng trống trong tâm hồn. Cũng có nhiều lúc bạn thẫn thờ suy nghĩ viễn vông hay lục lại nghe những bản nhạc xưa cũ mà chẳng biết mình đang buồn vì điều gì.
 
24 tuổi, cái tuổi quá già cho 1 đứa con nít nhưng cũng là cái tuổi bắt đầu cho sự trưởng thành. Bạn bè lần lượt bỏ cuộc chơi, tìm cho mình một bến đỗ an toàn, yên phận, bắt đầu một cuộc sống mới có người bước cùng bên cạnh.
 
Còn mình, 24 tuổi đầu óc vẫn bay bổng, mơ mộng như 1 đứa trẻ chưa chịu lớn, cố gắng tìm kiếm cho mình 1 định hướng, 1 ước mơ, 1 đam mê. Nhưng rồi sao, ngay cả việc mình thích gì, muốn làm gì và trở thành người như thế nào đến bây giờ vẫn là những câu hỏi thì bảo sao mình chưa làm được cái gì.
 
24 tuổi có một sự chông chênh không hề nhẹ khi trong tay vẫn chưa thực sự chạm vào cuộc sống, thả cho dòng đời đẩy đưa và sống trong sự hài lòng với những gì được sắp đặt. Đôi khi, nghĩ về cuộc sống vô hướng nhưng rồi lại ngủ quên trong hiện thực, quên hết những ấp ủ, những nghị lực, quyết tâm đã từng có và giết dần đi tuổi thanh xuân của mình.
 
24 tuổi nhận ra có những người chỉ có thể ở trong tim chứ không thể cùng mình sánh bước trong đoạn đường tương lai. Trái tim cứ hết lần này đến lần khác tổn thương nhưng vẫn ấm nóng, loạn nhịp mỗi khi được yêu thương, che chở. Có lẽ, do đường đời tấp nập, hạnh phúc bị tắc đường chưa đến kịp, nhưng sẽ tin rằng phía cuối con đường có nắng đẹp và hoa thơm đang chờ đón.
24 tuổi trải qua không ít những khó khăn và vấp ngã khiến bản thân tự sản sinh ra loại enzim tự vệ, trở nên gan góc và lì lợm, dễ nổi nóng, không kiềm chế được cảm xúc, luôn đề cao cái tôi cá nhân và yêu cầu những sự hoàn hảo, đội lốt một vỏ bọc quá mạnh mẽ để rồi dễ rơi vào trạng thái thất vọng khi kì vọng quá nhiều, gây tổn thương cho những người xung quanh vì sự cố chấp và ngang ngược của mình.
 

 
24 tuổi không còn oà khóc như một đứa trẻ khi bị ăn đòn mà nuốt nước mắt vào trong, che giấu bằng nụ cười, rồi thổn thức về đêm, tự làm đau chính bản thân mình.
 
24 tuổi đã đi được 1/3 của cuộc đời rồi tại sao vẫn sống như thế? Đã từng có ước mơ cơ mà, đã từng có tâm hồn đam mê, đã từng biết bày tỏ cảm xúc và đã từng sống như thể ngày mai là tận thế rồi cơ mà, đã từng có lòng nhân ái, đã từng, đã từng….
 
Đã đến lúc vứt cái từ đã từng đi rồi, phải sống tiếp tuổi 24 với một suy nghĩ mới, một trái tim lành lặn, ấm áp, biết yêu thương. Ngay cả mình còn không yêu mình thì hi vọng gì việc người khác yêu mình. Lên kế hoạch restart lại bản thân và khám phá những vùng đất mới để trải nghiệm, để nhìn đời qua 1 lăng kính khác, để tìm lại chính bản thân mình.
 
Con người chỉ có một lần duy nhất để sống, và cuộc sống thì như một chiếc bút mực, viết ra rồi không xóa được nữa, chính vì thế phải sống thật đáng sống để không phải tẩy xóa cuộc đời, để mỗi khi nhìn lại trang cuộc đời đã viết cảm thấy xứng đáng và không hối tiếc.
 
Mỗi người đều có quỹ đạo thời gian của riêng mình Đã có bao giờ bạn tự đặt câu hỏi, khi bạn bè cùng trang lứa đã có cho mình một bến đỗ bình yên thì bạn vẫn còn loay hoay một mình xoay sở với cuộc sống và vẫn chưa có ý định chuẩn bị cho mình một cuộc sống hôn nhân trong tương lai chưa?
 
Thấy không, con người đều có quỹ thời gian của riêng mình, về cuối hành trình cuộc đời họ cũng sẽ hoàn thành xong nhiệm vụ sứ mệnh của mình, không những thế còn hoàn thành một cách cực kỳ xuất sắc và xuất chúng.Vì thế cứ vận hành tốt quỹ thời gian của mình, đừng tự dằn vặt bản thân tại sao lại thua kém người này, không bằng người kia.
Con người chỉ có một lần duy nhất để sống, và cuộc sống thì như một chiếc bút mực, viết ra rồi không xóa được nữa, chính vì thế phải sống thật đáng sống để không phải tẩy xóa cuộc đời, để mỗi khi nhìn lại trang cuộc đời đã viết cảm thấy xứng đáng và không hối tiếc.
 
Bố mẹ sinh ra mình với thiên chức sống cho mình, sống vì mình, không có trách nhiệm làm hài lòng ” người ta” càng không có nhiệm vụ sống để được người đời tán thưởng, cứ thật mà sống, có sao sống vậy, có gì thể hiện vậy, ok? Hãy yêu và kết hôn một người bạn thực sự yêu thương, đừng vì tuổi tác mà nắm đại một bàn tay, dựa nhầm một bờ vai, tình yêu là liều thuốc chữa lành mọi tổn thương, vậy nếu đang bị bệnh mà bạn cũng không uống được đúng thuốc thì cuộc sống của bạn sẽ tồi tệ như thế nào? Can đảm lên!
 

Quỹ thời gian là một hành trình không có hồi kết, vì thế hãy tìm cho mình một ước mơ, một đam mê để theo đuổi, đuổi không được thì theo, thành công hay thất bại không quan trọng, quan trọng là mình đã dám ước mơ và dám thực hiện. Mọi thành công đều có xuất phát điểm từ một thất bại nhất định, vậy nên không bao giờ được ngừng hi vọng.
 
Lời kết: Hãy sống như một cây xương rồng trên sa mạc, mạnh mẽ và kiên cường, không phụ thuộc bất kỳ ai, hạnh phúc là do mình cảm nhận, không do người ngoài phán xét, bản thân thấy được là được.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *