Status xúc cảm Ghen tuông là tình cảm vị kỷ, là cảm giác chiếm hữu, hoàn toàn vì bản thân mình

Status xúc cảm Ghen tuông là tình cảm vị kỷ, là cảm giác chiếm hữu, hoàn toàn vì bản thân mình

Ghen là một gia vị không thể thiếu trong tình yêu cũng giống như thương ghét giận hờn vậy. Làm gì có ai yêu mà không ghen bởi ai cũng có tính chiếm hữu, muốn người mình yêu chung thuỷ, một lòng một dạ với mình.
 
Ghen cũng là một cách thể hiện tình yêu với người ấy như mua một bông hoa, tặng món quà. Thế nhưng ghen tuông mùa quáng lại có thể đẩy mối quan hệ của bạn xuống vực thẳm, giết chết tình yêu. Giống như việc bày tỏ yêu thương, thì ghen làm sao để vừa thể hiện tình yêu vừa giữ cho tình cảm bền chặt cũng là một bài học mà ai cũng cần phải học.
 

 
Có thể bạn sẽ nghĩ, làm sao giữ được bình tĩnh nếu đã ghen. Ghen là cảm xúc, có thể bộc phát bất cứ lúc nào, có học hay không thì cũng thế mà thôi. Nhưng bạn hãy thử quan sát chuyện ghen tuông mù quáng của những cặp đôi xung quanh mình xem nhé, chắc chắn bạn sẽ nhận thấy rằng ghen quá sẽ giết chết tình yêu là không sai. Tuyệt đối đừng ghen với bạn bè hoặc bạn thân của người yêu, nếu họ yêu bạn họ tự biết rạch ròi, nếu họ không yêu bạn bạn có ghen tuông cũng chỉ là tự biến bản thân mình thành người nhỏ nhen, họ yêu bạn, họ tự biết làm yên lòng bạn.
Thế nên dù có yêu như nào, muốn chiếm hữu nửa kia đến đâu cũng không nên ghen tuông quá khiến tình yêu như bị bóp chặt, cái gì vừa đủ cũng mới có ý nghĩa và nhớ lâu.
 
Có một kiểu ghen, gọi là: hai người cứ từ từ nói chuyện, tôi mệt rồi. Có một kiểu tức giận, gọi là: À, ra thế. Có một kiểu thích, gọi là: Chúc ngủ ngon, sáng mai tốt lành. Có một kiểu nói dối, gọi là: Tôi không sao. Có một kiểu thật lòng, gọi là: Tôi có thể đợi. Có một kiểu trả giá, gọi là: Tôi không hối hận. Có một kiểu yêu mến, gọi là: Anh hạnh phúc là tốt rồi!
 
Ngày đó, cứ nghĩ trưởng thành là phải mạnh mẽ, cũng cần phải thể hiện ra bên ngoài. Hiện tại, trưởng thành chỉ gói gọn trong 4 chữ ” an phận thủ thường”.Càng trưởng thành càng nhận ra không xích mích, không ghen ghét, không bè, không phái mới chính là cuộc sống an yên nhất…
 
Có những ngày phát điên lên chỉ vì ghen tuông, chị khóc, chị vật vã, chị làm đủ mọi cách để giữ anh ta trong vòng an toàn mà chị đã vẽ ra. Nhưng rồi cuối cùng điều ấy làm cho chị, cho cả anh ta quá sức mỏi mệt. Người muốn đi, người quá mệt vì phải giữ gìn, thế là buông tay nhau. 
 
Nhiều người nói rằng “có yêu thì mới có ghen”, và ai ai cũng biết là ghen tuông ảnh hưởng xấu đến hạnh phúc lứa đôi, hạnh phúc gia đình. Có rất nhiều cách và nhiều bài viết nói về việc kiềm nén, hạn chế biểu hiện ghen tuông để giữ gia đình hạnh phúc… nhưng vì sao việc thực hành nó lại ít người thành công?
 
Ta thất bại trong mối quan hệ tình cảm, làm đổ vỡ tình yêu chính vì ta đồng hóa yêu với ghen. “Có yêu mới có ghen” làm cho ghen và yêu không thể tách rời, giống như lấy độc dược đổ vào ly nước, không uống thì chết khát, uống vào thì chết đau.
 

 
Thật ra yêu và ghen không hề là một. Tình yêu là thứ tình cảm vị tha, nghĩa là xuất phát từ bản thân ta đem trao cho người ta yêu quý. Ghen tuông là tình cảm vị kỷ, là cảm giác chiếm hữu, hoàn toàn vì bản thân mình.
 
Sai lầm của đàn ông khi đối diện với một người đàn bà đang ghen là nghĩ rằng họ ghen vì lòng dạ nhỏ nhen.
Tình yêu thật sự thường trong sáng, thuần khiết nhất là khi nó ở dạng tình đơn phương. Tình yêu bắt nguồn từ cảm giác xao xuyến, rung động khi gặp một đối tượng trùng khớp với những dao động phát ra từ trái tim ta. Rồi nó thăng hoa thành những vấn vương, nhung nhớ, sau đó nữa là cảm giác lâng lâng hạnh phúc, nồng cháy đê mê khi ở bên nhau. Khi xa nhau, tình yêu lại hóa thành những khắc khoải, đợi chờ, mong gặp lại nhau…
 
Tình yêu có xuất phát điểm ban đầu tốt đẹp là vậy, nhưng vì sao sự phát triển của nó lại có sự ghen tuông? Khi hai người xác định là “của nhau” thì người này đóng lên người kia một dấu sở hữu. Khi đã sở hữu rồi thì ta ít quan tâm đến cảm giác của người kia, ta dành sự quan tâm đó cho cảm giác của bản thân mình nhiều hơn. Và ghen đơn giản là khi vật sở hữu của mình bị xâm phạm.
 
Khi ghen, có bao giờ ta đặt mình vào vị trí của người kia, tự hỏi vì sao họ lại làm như vậy, tự hỏi ta có lỗi gì trong chuyện này, hay đơn giản là lắng nghe lời giải thích của người yêu không? Không, ta chỉ còn nghe được tiếng gào thét của cơn ghen, ta hành động theo nó và phá vỡ mọi điều tốt đẹp. 
 
Tình yêu là một loại năng lượng, ghen tuông cũng là năng lượng. Nếu tưởng tượng yêu một người như nuôi một con chim, thì tình yêu là khi ta dùng năng lượng để biến thành những thức ăn ngon, nước uống trong lành, thành ngôi nhà ấm áp tránh mưa tránh gió. Ghen tuông là khi ta dùng năng lượng đó làm thành một chiếc lồng son.
 
Thông minh của đàn ông là biết rằng đàn bà ghen là lúc họ yếu lòng nhất vì sợ rằng có ai đó thay thế được mình trong tình yêu, và đàn ông, bởi thế, trở thành quan trọng nhất. Còn một khi đàn ông không hiểu được, thì cũng là lúc đàn bà muốn bỏ cuộc.
 
Đôi khi ta quá tập trung xây dựng chiếc lồng kiên cố vì sợ con chim sẽ bay đi mà quên mất việc cho ăn, cho uống, thì khi một ngày sơ sẩy, chỉ cần một cơ hội thôi thì tình yêu sẽ mãi mãi ra đi, hoặc nó sẽ chết đói, chết khát trong sự chiếm hữu của ta vậy.
 

 
Tình yêu là cảm xúc, mà cảm xúc thì sẽ phôi pha, sẽ có lúc nhạt nhòa hay sâu sắc. Tình cảm, hay mối quan hệ, muốn bền chặt thì cần phải giữ lấy nhau, cùng nhau vượt qua khoảng lặng khó khăn kia.
 
Ghen tuông mù quáng để gìn giữ những người không nghĩ đến cảm giác của mình, có chăng chỉ giống như tự mình ra sức kéo lấy dây diều đã đứt về phía mình, đến cuối cùng thứ mình nhìn thấy chỉ là sợi dây đứt đoạn từ lâu, còn diều đã bay về phía nào mất rồi. Mà nếu đã biết trước như vậy thì giữ gìn để làm gì, cho đau lòng xót dạ nhau 
 
Lời kết: Yêu là vị tha, ghen tuông là vị kỷ. Khi người yêu làm ta buồn, đừng để nỗi buồn đó xui khiến ta làm họ đau khổ, hãy nghĩ ta đã yêu họ như thế nào.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *