Status tình yêu Con tim người ta thật dễ đổi thay, có khi chính bản thân chúng ta còn chẳng hề hay biết

Status tình yêu Con tim người ta thật dễ đổi thay, có khi chính bản thân chúng ta còn chẳng hề hay biết

Suy cho cùng, người không còn yêu nữa luôn là kẻ bội bạc, còn người vẫn còn yêu tha thiết lại thành kẻ thứ 3… Rồi em nhận ra, những gì thuộc về em vẫn chưa bao giờ mất đi cả, chỉ những thứ ngay từ đầu không thuộc về mình, đễn cuối cùng nó cũng ra đi.
 
Không biết rằng, anh có thuộc về cô ấy? Người mà anh mới chỉ gặp gỡ, xuyến xao vài lần gặp mặt? Em nhớ, mình cũng từng như vậy. Nhưng bây giờ, những gì em đã trải qua, chẳng thể bằng một chút xuyến xao ấy… và như thế, em thành kẻ thứ 3.
 

 
Sau những gập ghềnh đã trải qua, dù là chia xa hay là chia ly, vẫn vì yêu mà em tìm về bên anh. Quay trở về mang theo bao nhiêu hy vọng, hy vọng sẽ có một kết thúc viên mãn cho quãng đường dài mà chúng ta đã trải qua cùng nhau. Nhưng…
 
Con tim người ta thật dễ đổi thay, có khi chính bản thân chúng ta còn chẳng hề hay biết. Dù là muốn em quay trở về, vẫn những lời ngọt ngào âu yếm, vẫn là nụ cười rạng ngời, vẫn là nụ hôn ngọt ngào và vòng tay ấm áp ấy, nhưng đã chia làm hai lúc nào em cũng chẳng thể hay biết. Hôm qua, anh vẫn yêu em như thế, nhưng hôm nay lại yêu cô ấy như vậy. Cuộc sống của anh, chắc hẳn đã thú vị gấp đôi rồi…
 
Em khờ khạo, ôm trong mình bao ấp ủ, cứ nghĩ Người đã đủ thương em, đủ để em dành hết tim này cho người, dành cả quãng đời còn lại bên nhau, bỏ qua thanh xuân mà chẳng có gì nuối tiếc, chỉ cần là yêu người và người vẫn yêu em. Nhưng em sai rồi. Là em mù quáng, mù quáng khi nhận ra những thay đổi ở anh mà em lại bỏ qua hết thảy, mù quáng khi phát hiện ra lỗi lầm ở anh mà em lại tha thứ… Đến lúc này, khi mà anh nói: Chúng ta dừng lại đi, em vẫn cố gắng và chấp nhận bỏ qua tất cả để mọi thứ có thể quay trở lại như trước. 
 
Nhưng em lại sai lần nữa. Khi trái tim anh đã không còn hướng về em nữa, khi nó đã nằm trọn trong tay người khác, dù em có tốt bao nhiêu, có đẹp vạn lần, hay có yêu anh vạn kiếp, thì mọi thứ với anh đều không là gì cả, tất cả chỉ là con số 0. Oán trách, đổ lỗi, hận…
Rồi em nhận ra, những gì thuộc về em vẫn chưa bao giờ mất đi cả, chỉ những thứ ngay từ đầu không thuộc về mình, đễn cuối cùng nó cũng ra đi. Không biết rằng, anh có thuộc về cô ấy? Người mà anh mới chỉ gặp gỡ, xuyến xao vài lần gặp mặt? 
 
Em nhớ, mình cũng từng như vậy. Nhưng bây giờ, những gì em đã trải qua, chẳng thể bằng một chút xuyến xao ấy… và như thế, em thành kẻ thứ 3. Chẳng phải lần đầu, mà mình thành kẻ đứng giữa, cảm giác trống rỗng đến không còn chút cảm nhận, cũng chẳng còn cần đến nước mắt. Chỉ có sống cuộc sống của mình thật đẹp, mới là sự sửa chữa tuyệt nhất cho cuộc đời mình… Khôngcó anh, đời em sẽ an yên. Đớn đau vì anh rồi cũng tàn lụi. Em vẫn phải là em thôi…
 
Những ngày cuối tháng sáu đón nhận những cơn mưa xối xả. Em vẫn thế, tự bao giờ yêu mưa đến lạ kì. Yêu những con đường cô quạnh trắng xóa trong màn mưa, yêu luôn cả nỗi mông lung khi ngắm mưa trên biển. 
 

 
Anh vẫn vậy, vẫn yêu mưa nhưng lại sợ lạnh anh nhỉ? Còn em yêu mưa và thích luôn cảm giác đi trong mưa, cảm xúc em vỡ òa thành giọt nước vương ra từ khóe mắt rồi cười thật lớn cũng chả ai hay.
Em vẫn nhớ lắm ngày xưa khi em còn ở thành phố, là khoảng thời gian này vào năm ngoái anh đã nói em về đây đón mùa mưa về, về đây núp mưa hay tắm mưa cùng anh. Và hôm nay em đã ở nhà thật, vùng núi cao nguyên lộng gió yên bình thì nay cũng đã bão tố mưa về. Tiếc thay hôm nay có núp có tắm cũng chỉ mình em thôi.
 
Hôm nay làm về, mưa lớn lắm. Em cứ thế đi mãi miết cũng chẳng cần che chắn, cái lạnh len lỏi từng thớ thịt nhưng lại chẳng nhằm nhò gì với tảng băng đang đóng lại trong em.
 
Có những đêm, em nằm lặng lẽ nghe mưa rơi ngoài cửa sổ, thấy nhớ anh đến thắt lòng. Em vẫn gắng nhìn về hướng nhà anh, cũng không xa lắm, nhưng trời khuya tối chỉ toàn một màu đen thôi anh. Rồi âm thầm khép cửa và cố tưởng tượng ra khung cảnh em đang tìm kiếm.
 
Thời gian, đem đến cho chúng ta thật nhiều niềm vui và cũng lắm đau thương. Đâu đó em nghe được câu nói rằng: có những chuyện thay vì cố gắng tìm kiếm, cố gắng thay đổi hãy học cách chấp nhận.
 

 
Anh à! Anh trở về với cuộc sống trước đây không có em. Còn em, chẳng thể nào trở lại nữa, em chỉ cứ cố cứ gồng sống qua ngaỳ rồi sẽ ổn, sẽ tốt và sẽ vui thôi anh nhỉ.
 
Lời kết: Em vẫn ở ây, chờ anh về núp mưa kẻo lạnh và giữ đồ cho em, còn em sẽ tắm mưa như những gì chúng ta đã từng nói.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *