Stt mùa thu se lạnh e bâng khuâng đi qua những con đường lá vàng nhuốm màu ký ức

Stt mùa thu se lạnh e bâng khuâng đi qua những con đường lá vàng nhuốm màu ký ức

 
Giọt nắng vàng đầu tiên xuyên qua tán lá rọi vào mắt làm em nheo mắt ngước nhìn. Buổi sáng thức giấc, bước ra ngoài thấy trời se lạnh, lần đầu tiên sau những ngày hè oi ả có cảm giác lành lạnh của hơi sương…em chợt nhận ra mùa thu đã đến.
 
Chút nắng của hạ gửi lại vào thu, bây giờ đã thôi bỏng rát, đâu đó phảng phất chút se lạnh của đông sắp đến trong cơn mưa ngâu. Cơn gió bảng lảng thổi màu kí ức vô tư đùa qua tóc rối, lòng hoang hoải tìm ngày đã cũ. 
 

 
Tình yêu là vô vàn lựa chọn…vậy có lúc sẽ nhớ những điều tốt đẹp đã từng thuộc về…quá khứ và kỷ niệm khi đã có lựa chọn tốt hơn thì mau nhạt phai bởi niềm vui mới bồi đắp…nhưng cũng có lúc hãy nhớ về nhau, chỉ một chút…để an ủi người đã không quên và chấp nhận cất riêng kí ức được cho là hạnh phúc! 
Những thứ đã trôi đi về miền thương nhớ, đôi khi bị khuấy động bởi những hình ảnh giản dị đời thường. Trong mưa thu, em thấy tim mình lạc nhịp. Những mảng ký ức chắp nối nhau kéo về dần dần hiện ra rõ nét, mà đôi khi em ngỡ mình đã quên giữa bộn bề cuộc sống. 
 
Mùa thu, mùa gợi nhớ những miền ký ức xa xôi. Mùa ngóng trông của những cặp đôi đi lạc, như muốn tìm một tình yêu đích thực. Mà người ta thường gọi đó là nữa còn lại của cuộc đời…
 
Mùa thu – mùa với những mảng màu của lá vàng rơi, mùa của cốm xanh tỏa hương ủ trong những lá sen đồng nội. Ai đó khẽ nhắc có cơn gió mùa đang chạm cửa, chạm vào mùa đang sang, những cây bàng lại sắp gầy, rồi Hà Nội lại có những đêm lạnh đong đưa bên cửa sổ, khẽ hỏi lá sắp vàng chưa nhỉ?
 
Thu về, lá bay bay. Thu về, mang nắng vàng trải khắp không gian. Em yêu mùa thu, yêu tiết trời se lạnh và gió thoảng qua tai. Yêu cảm giác ở bên anh, mà em thấy tim mình run lên bởi ấm áp, bởi hạnh phúc. Thu này không có anh, bước dưới hàng cây rụng lá. Vô tình dẫm lên những chiếc lá vàng cỗi, mà bỗng chốc thấy tim mình vụn vỡ.
 
Thu đến, thu đi chẳng nói với ai đôi lời. Em tự nhủ với lòng mình anh đã xa thật rồi. Chỉ còn đâu đó văng vẳng một miền thương nhớ… 
 
Không quá ồn ào không quá vội vã, với em ký ức về anh là một màu vàng nhạt như những chiếc lá mùa thu. Là mối tình đầu trong trang nhật ký còn giữ lại của tuổi mới lớn và hơn hết anh là mùa thu trong em! 
 

 
Đôi lúc cảm giác ngày xưa nó ùa về với em nó không phải một nỗi đau mà nó chỉ là một phần của ký ức. Nó gợi nhớ những kỉ niệm mà mìn đã đi qua, một chút luyến lưu, một chút ngây dại và có thêm một chút nhớ nhung trong đó… Cảm xúc ấy như một góc nhỏ trong trang nhật ký của mình mà em luôn muốn làm hành trang mang theo khi bước trên cuộc đời, là những lúc em mệt mỏi có thể nhắm mắt để nhớ lại ngày xa xưa ngày của mối tình đầu!
Mùa thu tươi đẹp của cuộc đời đã đi khỏi, và bây giờ, tôi nhận ra được rằng… đời người nếu có thể thì chỉ cần được bình yên là quá đủ. Tôi giữ lại cho mình những ký ức mùa thu đẹp nhất, những hình ảnh đẹp nhất không thể diễn tả thành lời.
 
Anh-mối tình đầu của em, là mùa thu, là quá khứ, là hoài niệm,và là 1 miền kí ức….hạnh phúc! Đến và đi,thoảng nhẹ như cơn gió mùa thu ấm áp,dịu ngọt,để rồi có đôi khi cơn gió ấy chợt vô tình lướt qua thì trong em lại rung lên bao niềm xúc cảm không tên. 
 
Mùa thu năm nay lá vàng vẫn rơi rải rác, bầu trời ở giữa lưng chừng,trong xanh,mơ mộng…cơn gió kia vẫn nhẹ nhàng,ấm áp,tia nắng ấy vẫn tỏa hương dịu mát,và em- vẫn là 1 cô gái với nụ cười thật tươi,thật bình thản như ánh nắng mùa thu! 
 
Rồi mùa thu cũng sẽ đến, mình chỉ có thể ngồi đây và nhớ đến những mùa thu đã qua, dẫu chỉ còn trong ký ức, nhưng mình tin ký ức dù có đớn đau đến độ nào thì cũng vô cùng đẹp đẽ. “Sớm mai thức giấc, nhìn quanh một mình..” Người ca sỹ đang hát đến đoạn đó, một mình, thì có gì đâu nhỉ, cuộc đời vẫn đẹp đẽ và yên ả như dòng sông rộng, như cung đường dài…
 
Ừ thì mùa thu chỉ còn là những giấc mơ dài theo năm tháng. Ký ức còn ở đó, không thể nào mất đi được, những vết thương dẫu lành lặn vẫn còn vết sẹo dài ở đó, thi thoảng chạm vào như nhìn thấy điều gì đó xa xăm của tiền kiếp. 
 

 
Mỗi mùa Thu qua, ký ức lại chất chứa thêm một khối màu nhung nhớ… không cháy bỏng mùa Hạ, không lạnh giá mùa Đông, không đậm sắc mùa Xuân… nhưng hắc hiu mong manh – bám mãi vào miền ký ức – đọng lại thành chuỗi Ký Ức Mùa Thu. 
“Thu rồi còn cái hẹn của mình đã trôi theo mùa nào năm cũ”. Chẳng bỗng chốc người ta quên điều gì vốn là miền thuộc của quãng kí ức dai dẳng, rồi có lúc người ta cũng sực nhớ ra ” ừ thì, đúng vậy ” với nỗi niềm phút chốc chìm vào đoạn suy tưởng bâng quơ
 
Lời kết: Mùa thu rồi cũng sẽ qua cũng giống như chẳng bỗng chốc người ta quên điều gì vốn là miền thuộc của quãng kí ức dai dẳng, rồi có lúc người ta cũng sực nhớ ra ” ừ thì, đúng vậy ” với nỗi niềm phút chốc chìm vào đoạn suy tưởng bâng quơ. Lá vàng rơi rụng, người ta mới nhớ ra “hóa ra mình đã từng…”

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *