Stt Tháng 6 về với những cơn mưa bất chợt

Stt Tháng 6 về với những cơn mưa bất chợt

Tháng 6 đâu chỉ có những ngày nắng gay gắt, tháng 6 còn có những cơn mưa rào tưới mát cả những ngày nắng hạ oi nồng, ướt đẫm cả những năm tháng thanh xuân yêu người. Tháng 6 này, mưa vẫn rơi, ta vẫn yêu mưa nhưng không còn yêu người nữa, bởi vì người đã rời xa ta rồi.
 
Tháng 6 về người có thấy gì không
Tiếng ve kêu sao não lòng đến thế
Ta với người với hàng nghìn cách trở
Cơn mưa chiều , một mình bước lẻ loi .
 

 
Tháng 6 về người biết không người ơi
Người với người sao họ vui quá vậy
Họ nắm tay nhau, họ tung tăng dạo phố 
Cũng ước với người, được một lần sánh đôi
 
Cơn mưa rào mùa hạ bất chợt động nhẹ vào cái nắng hè oi ả, khiến ai bâng khuâng chợt nhớ: Tháng 6 về! Thoảng trong gió là mùi thơm nhẹ nhàng mà quyến rũ của những cánh bằng lăng tím ngắt kịp khoe sắc trong nắng vàng hanh.
 
 Tiếng ve ngân vang liên hồi từ những chùm phượng vĩ đỏ rực. Tháng 6 là thời gian để ta dừng lại, để ta đắm chìm trong vô vàn kí ức tràn về.
 
Những chiều mưa tháng 6 ai đó ngồi trầm tư bên cửa sổ nhìn mưa rơi thả hồn lãng đãng, ai đó ngồi ở hiên nhà nghe giọt rơi tí tách, ai đó ngồi trong quán café ngắm dòng người xuôi ngược trong mưa… Tất cả hình như đều nhớ.
 
Tháng sáu đâu chỉ có cái nắng trưa hè oi bức, đâu chỉ là những chiều mưa xối xã ướt đẫm cả khung cửa hiên nhà… tháng 6 là những ngày cuối của tuổi học trò,  là những ngày vội vã của sĩ tử, góc sân trường tháng 6 mơ hồ vương vấn. 
 
Tháng 6, những ngày đầu hè rộn rã là lúc chúng ta gác lại những công việc, mệt mỏi để “vươn đôi cánh mềm lặng lẽ kiếm chốn nao bình yên”.
 

 
Tháng sáu chợt về ngập ngừng trên mái trời, khẽ buông lơi vài ba vạt nắng xuống con đường thân quen mà sưởi ấm những hanh hao, những u mê sầu lắng. Vẫn còn đây mưa rào bất chợt; vẫn dịu dàng sắc thắm mênh mang; vẫn những loài gió lang thang cợt đùa trên mấy tàng cây xao xác lá. 
Ấy vậy mà nơi chốn thân quen bây giờ xa lạ, thiếu điều gì hay vắng mất người nào? Ai biết, bao năm qua tháng sáu đón ta về lại nơi này, chờ đợi điều gì, tháng sáu chưa bao giờ kể. Nhưng chắc rằng tháng sáu sẽ không bao giờ mang lại bình yên.
 
Có một tháng 6 rực rỡ với những chùm phượng đỏ, bầu trời xanh sắc hè lại mở ra những ước ao khao khát được đi trên một hành trình khám phá bất ngờ. 
 
Tháng 6 Cây phượng ở cổng trường vẫn thắp lửa đỏ trời, thẫm màu hơn so với tháng 5. Những ngày thi tháng sáu vùi đầu trong sách vở ấy vậy mà vẫn khắc khoải nỗi nhớ mong nhẹ nhàng.
 
Tháng Sáu, với những khúc mưa mùa chợt đến chợt đi. Những chiều mưa rả rích khiến người ta suy tư lãng mạn. Quen nhau ở đầu mùa mưa trước rồi chia tay ở cuối mùa mưa sau…
Mưa đã tạnh từ lâu, bầu trời trong xanh hơn, nắng trải dài trên thảm cỏ, dàn đồng ca mùa hạ lại ngân vang. Bản giao hưởng ve sầu làm cho tán phượng vĩ thêm ồn ào, náo nhiệt. Ừ! tháng 6 ơi hãy cứ nhẹ nhàng, nhẹ nhàng thôi nhé để ta bình yên lắng nghe giai điệu tháng 6 về.
 
Tháng sáu nắng chói chang… Và tháng sáu cũng mưa như để dịu đi những oi bức, làm dịu cả những tâm hồn. Những ồn ào phố xá, những bộn bề cuộc sống trở nên lắng lại, dịu dàng và bình yên.  Nhịp sống như chậm lại; cái nhìn  như cũng khác.
 

 
Một buổi chiều nào đó, cơn mưa kéo đến; người ta hối hả, vội vã trong một khoảnh khắc để tránh mưa, rồi lại thư thái, thảnh thơi như thể cuộc sống vốn dĩ là như thế.
Tháng sáu, mưa… Lại có người ngồi trầm ngâm ngắm những con phố loáng uớt, những bàn chân, vòng xe vội vã trong mưa; hay bâng khuâng trước những giọt nước long lanh còn đọng lại đâu đó… Nỗi nhớ và kỷ niệm chợt ùa về!!!
 
Lời kết: Mưa tháng 6 là thế, không biết phải dùng cung bậc cảm xúc nào để điễn tả, mưa tháng 6 cứ thế đi vào thi ca, vào từng dòng tình ca để rồi phải làm cho người ta nhớ mãi
 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *