Status buồn Một mối quan hệ chết là khi một người đặt hết niềm tin vào người kia rồi bỏ mặc mình trong đó

Status buồn Một mối quan hệ chết là khi một người đặt hết niềm tin vào người kia rồi bỏ mặc mình trong đó

Một mối quan hệ chết là khi một người đặt hết niềm tin vào người kia rồi bỏ mặc mình trong đó. Nghĩa là họ hoàn toàn chẳng còn động lực để cố gắng.
 
Khi đàn ông bắt đầu im lặng cũng là lúc mối quan hệ đó đang chết dần.
 

 
Giờ mình mới hiểu sự dối trá chưa bao giờ là nguyên nhân giết chết các mối quan hệ. Sự thật mới là nguyên nhân.
 
Một mối quan hệ như thế, tưởng chừng như bền vững, nhưng kỳ thực lại mong manh vô cùng. Người này ở bên người kia rất lâu, hiểu về nhau rất rõ, nhưng rốt cuộc, thời gian không phải là minh chứng cho một tình yêu sâu sắc, họ thật ra chỉ là biết về nhau chứ không phải là hiểu nhau. 
 
Tình yêu  không có cãi vã, không có hờn ghen, không ai thay đổi nhưng người này ở bên người kia đều không còn hứng khởi, họ xa nhau không thấy nhớ, gặp nhau không thấy vui; khi người này buồn, người kia chẳng biết, khi người này cô đơn, người kia chẳng hay. 
Từ lâu, họ đi bên cạnh nhau đã như một thói quen, nhưng chẳng ai dám buông tay. Họ yêu nhau lâu quá nên họ ngại sự thay đổi, thành ra, họ chọn ở bên nhau nhưng không còn cố gắng.
 
Em ạ, tình yêu vốn là trò chơi không công bằng. Khi em đặt niềm tin cho nó trọn vẹn, khi em gửi gắm bản thân hoàn toàn cho người ấy thì cũng là lúc em đánh mất chính mình và tình yêu rồi. Em đừng nghĩ tình yêu là ai cho đi nhiều hơn thì người kia sẽ cảm động, sẽ vì em mà khắc ghi tấm chân tình. Ngược lại, em càng hi sinh nhiều, tình yêu càng vụt mất.
 
Tình yêu là phải không ngừng đòi hỏi, đòi hỏi để cả hai cùng cố gắng, chứ không phải là một người mặc sức cho đi, một người thản nhiên đón nhận.
 
Em ơi, nhiều khi tình yêu chết, không phải tại em không đủ tốt, tình yêu chết khi em quá dễ chịu, quá vun vén. Vì khi em quá giỏi giang, quá hi sinh, lâu dần người ta sẽ nghĩ mọi thứ em làm đều là điều hiển nhiên mà họ được hưởng. 
 
Nếu một ngày nào đó, em có mệt mỏi, có buồn bã, có tổn thương đến không gắng gượng nổi thì người ta cũng chẳng bận tâm, chẳng suy xét đến cảm giác của em đâu. Vì họ coi những điều em làm là tình nguyện, nên họ sẽ chẳng cảm động, chẳng biết ơn sự hi sinh vô điều kiện của em dù em có xứng đáng thế nào đi chăng nữa.
 
Tình yêu không bao giờ là sự cảm động và biết ơn, tình yêu chỉ là sự thu hút và hấp dẫn lẫn nhau thôi em ạ. Bởi vậy, khi không còn đam mê, người ta sẽ chẳng tìm thấy động lực để cói gắng vì nhau nữa. Do đó, nếu em không đòi hỏi, không yêu cầu, không thử thách thì tình yêu sẽ rất nhanh chóng nguội lạnh. Hãy cứ nói về món quà mà em thích, hãy cứ nhõng nhẽo như đặc quyền của lúc mới yêu, hãy cứ giận dỗi để hiểu nhau nhiều hơn sau mỗi lần cãi vã, và hãy cứ hờn ghen để tình yêu thêm say thêm nồng em nhé.
 
Tình yêu chọn bạn chứ bạn không chọn tình yêu nhưng cái kết của nó kẻ lựa chọn lại chính là bạn. Có những tình yêu hồi kết chỉ là một dấu chấm không đầu không cuối và để lại cho người trong cuộc vô vàn câu hỏi không lời giải đáp. Nhưng cũng có những tình yêu trọn vẹn với tất cả những gì người trong cuộc đã có liệu họ có vui khi đang nắm giữ nó ?… Và có cả những tình yêu bắt đầu cho một sự kết thúc muộn màng hay là sự chia ly đầy tiếc nuối.
 

 
Khi tình yêu bắt đầu có vết rạn nứt chỉ cần một khiếm khuyết nhỏ cũng đủ để niềm tin bị lung lay ; và khi niềm tin bắt đầu vơi dần thì tình yêu cũng cạn dần theo. Tình yêu có thể “nâng” ta lên và cũng có thể “hạ” ta xuống.
 
Bạn có thể là người hạnh phúc nhất nhưng cũng có thể là người đau khổ nhất ; có chăng chỉ khác nhau ở chỗ kết thúc như thế nào.. tốt đẹp hay là bi thương ?! Chẳng ai lại muốn chuyện tình của mình có một kết thúc buồn, nhưng sự lựa chọn không phải là nhân vật chính hay phụ trong câu chuyện mà nó sẽ được quyết định bởi tác giả. “Cái duyên cái số nó vồ lấy nhau” không duyên không phận thì cho dù có sánh bước bên nhau cũng không thể đi cùng nhau đến cuối con đường. 
 
 Đời người cũng giống như một vở kịch bi hài lẫn lộn, pha lẫn tiếng cười chua chát, dù là bi hay hài , kết thúc đều là những nỗi buồn không tên và rồi sẽ lãng quên nhau… 
Chẳng có kết thúc nào là viên mãn cho một cuộc tình ,cũng chẳng có tình yêu nào là vĩnh cửu mãi mãi; có lẽ không gì đau khổ hơn là cái kết để lại cho người trong cuộc một dấu chấm hỏi , sự luyến tiếc, hụt hẫng, bâng khuâng, im lặng và … khoảng cách … 
 
Sợi dây vô hình đã vô tình đẩy ta đi xa hơn cái đích mà ta đã chọn làm điểm đến, không ai chọn cho mình điểm xuất phát mà người ta lại chọn cho mình con đường nào ngắn hơn để tìm thấy nhau trong cuộc đời này ; chính vì thế những ai đã , đang và sẽ yêu hãy chọn cho mình một hồi kết để không phải hối tiếc khi đã lựa chọn.
 
 Nỗi đau nào cũng vậy dù lớn, dù nhỏ ít nhiều cũng hình thành vết sẹo trong lòng người và những vết sẹo đó chất chồng lên nhau hiện hữu rất rõ mỗi khi nhớ về quá khứ….
 
Suy cho cùng, chẳng mối tình nào đã vỡ. Chỉ có niềm tin ta dành cho tình yêu, dành cho thứ tình cảm nhiệm màu ấy đã vỡ mà thôi!
 

 
Tình cảm hết là hết, khỏi cần tác động ngoại cảnh, khỏi cần ai cầm kéo lăm le. Vì một khi tình yêu đã đến hạn định, tự chúng ta hiểu những ngón tay đan một thời đã rời nhau như cát vụn rơi qua kẽ, chẳng thể giữ lại gì.Khi lòng đã quay đi, người đã cạn tình, thì con đường cũng tự khắc phân ly, thế thôi…
 
Lời kết: Dù là ở bên nhau bao lâu, không quan trọng ngắn dài, chỉ cần còn tìm thấy động lực, thì chúng ta sẽ còn vì nhau mà cố gắng.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *