Status buồn về tình yêu đôi lứa Lựa chọn một tình yêu không có tương lai

Status buồn về tình yêu đôi lứa Lựa chọn một tình yêu không có tương lai

Một tình yêu đẹp và hoàn mĩ khi gặp được người hiểu mình, yêu mình, bên cạnh mình, và quan trọng nhất là khi cả hai không vướng bận gì về quan hệ của họ, cam tâm tình nguyện bên nhau. Một tình yêu hạnh phúc và trong sáng không dối gian, hai tâm hồn đầy rung cảm hòa quyện vào nhau, vang lên âm thanh hạnh phúc.
 
Ngoảnh đầu quay lại nhìn nhau, ta hiểu người chính là một nửa còn lại của đời mình. Sự sắp đặt tình cờ của số phận, đưa đến một cuộc tình hạnh phúc.
 

 
Chỉ muốn dành trọn kiếp này để yêu và được yêu…nhưng ta không thể…ta hoàn toàn bất lực…Chẳng biết từ lúc nào lại mê muội không thể thoát khỏi, chung quy, chúng ta chỉ là người qua đường trong cuộc đời của nhau.
 
Trải qua nhiều đoạn đường tình cảm, trái tim một người đậm sâu có, ngọt ngào có; mà tổn thương, vơ nát cũng không tránh khỏi. Điều tuyệt vời nhất là bản thân đã không hối hận hay bị dày vò bởi những chuyện không đáng của một tuổi trẻ bồng bột và nhiều hoài bão. 
Thứ tình yêu không có tương lai nói thật chẳng ai đủ dũng cảm hay tự tin để đối mặt với nó cả. Lắm lúc thấy bản thân yếu đuối hẳn đi vì cứ chạy theo những phù phiếm với những giá trị ảo tưởng do con tim vẽ nên để rồi làm mệt chính bản thân nó. 
 
Có hay không là việc ta chấp nhận thực tại và nhìn nhận những xúc cảm chân thật nhất, không đổ lỗi cho hoàn cảnh hay bất kì điều kiện nào, để có thể luôn khôn khéo và tỉnh táo trong mọi mối quan hệ. Viết cho những tâm hồn đôi mươi có trái tim ngấm nắng, có tâm tư ướt mưa. 
 

 
Cứ như biết được đi đến sân bay để đợi tàu mà vẫn đến đợi. Người ngoài cuộc nghe lại thấy buồn cười và cho rằng bản thân ta đang bị sống trong ảo tưởng, mông lung và không-có-thật. Còn người trong cuộc như bản thân ta, chẳng hạn thì vẫn thấy có đôi chút ấm áp, thậm chí hạnh phúc khi chẳng may có chút gió nhẹ từ ai đó thổi về. 
 
Những ngày ngồi bó gối trong góc phòng buồn vu vơ mấy chuyện vặt thường ngày, cũng bớt cô đơn khi có anh an ủi. Có bao giờ anh tự hỏi vì sao mình phải hy sinh quá nhiều cho một tình yêu đơn phương vô đích đến. 
 
Có phải khi ta yêu một người đậm sâu và người đó cũng yêu ta như vậy nhưng chúng ta xem xét từ nhiều khía cạnh và kết quả đem lại cho thấy rằng ta và người đó chẳng hề hợp nhau gì cả, người ở phương này, người ở phương nọ, gia đình người ấy chẳng thấy tương xứng với gia đình mình… 
 
Anh đã đến bên đời em như một định mệnh hoàn hảo của tạo hoá, cớ sao không biến nó thành những ký ức của riêng ta. Để ngày nào đó trong tương lai khi nhớ về, bất chợt ta mỉm cười vì những gì rất đẹp của quá khứ. Ít nhất tuổi xuân ấy em không bơ vơ lạc lõng giữa phố người xa lạ, ít nhất em có anh luôn dõi theo trên mỗi chặng đường, ít nhất trái tim em đã biết tự lập quyết định. 
Tình yêu đâu phải thiếu là đi tìm, thấy mệt là đổi; cuộc sống không phải một bộ phim của một con người mà là của hai người. Thời gian trôi qua ngoài cửa sổ. Chúng ta rồi sẽ già cỗi theo thời gian, nếp nhăn giăng….Quay người đi, quay lưng lại với tình yêu đang rời xa, khóa tình yêu ở bên ngoài cửa….
 
Suy cho cùng, ta tự làm ta đau, nhưng mấy ai ngoài đời hiểu được những gì ta đang làm, ta đang cảm nhận. Họ chỉ nhìn một phía rồi phán xét, rồi áp đặt suy nghĩ của họ vào ta. Chúng ta không nên quan tâm, miễn con tim luôn thấy rạo rực thương yêu và đầy ắp tiếng cười là được. Sau này dù khổ đau nhiều hay ít thì cũng dũng cảm mà vượt qua. Dù sao chũng ta cũng biết trước được điều đó rồi mà, đúng không?
 
Có những duyên phận chẳng bao giờ có kết quả tốt đẹp. Nhưng tôi vẫn luôn khát khao sẽ tạo được kỳ tích. Yêu một người không nhất định phải có được người ấy, nhưung khi đã có được người ấy thì nhất định phải hết lòng yêu thương
 
Có tình yêu sâu sắc nồng nàn nhưng chẳng biết thể hiện cho thật hoàn mỹ; có tình yêu biết là không thể bước tiếp, nhưng không can tâm rời bỏ; có tình yêu biết là dai dẳng, nhưng không thể chốn tránh; có tình yêu biết là không có tương lai, nhưng con tim đã chẳng thể quay đầu lại.
 

 
Tình yêu dù có tốt đến mấy thì cũng có lúc lụi tàn. Hoa nở hoa lại tàn. Nếu như tình yêu của chúng ta ngay từ đầu đã quyết định quên đi, thì tôi nguyện mình không phải là cây anh đào vào thời điểm rực rỡ nhất, chỉ nguyện là đóa hoa úa tàn, chỉ có thời khắc bị thương, khi mất đi sẽ không nuối tiếc tháng ngày hạnh phúc có được.
 
Anh có biết lợi ích của việc một người yêu người kia nhiều hơn là gì không Bắt đầu là em Mà kết thúc cũng tự em quyết định! 
 
Lời kết: Biết bao nhiêu thương nhớ đã từng trao đi rồi lại trở về vẹn nguyên như cũ, biết bao nhiêu người đã từng là của nhau rất nhiều đến cuối cùng vẫn không thể ở bên nhau? Và nếu không thể là gì của nhau, hãy là điều đáng nhớ và đáng trân trọng nhất!
 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *