Status tình yêu Ai rồi cũng đi qua những yêu thương nồng cháy, dành trọn cho nhau những điều tốt đẹp.

Status tình yêu Ai rồi cũng đi qua những yêu thương nồng cháy, dành trọn cho nhau những điều tốt đẹp.

Em có biết bao nhiêu điều cần lo trong cuộc sống, em vẫn sợ một ngày mình sẽ ngã xuống vì mỏi mệt. Cũng nhiều lúc em muốn bỏ cuộc, nhưng em nghĩ lại những chuyện đã xảy ra, em còn tương lai, còn chuyện đời dang dở, vậy là em đi tiếp.
 
Em ngưỡng mộ, thật sự rất ngưỡng mộ những người có giấc mơ dù mơ mộng lớn lao hay bé nhỏ, họ có và họ biết họ đang sống với giấc mơ đó rồi một ngày điều đó sẽ trở thành hiện thực. Họ biết họ thích gì, họ biết họ muốn gì và làm được những gì, có thể dù chỉ một cái nhưng họ đã có thứ để bám víu với cuộc đời, để tự mình có niềm tin để sống. Em ngưỡng mộ họ vì em không một điều gì cả.
 

 
Em không có hoài bão chỉ muốn sống một cuộc sống bình an, nhàn hạ để rồi tự huyễn hoặc với bản thân mình những ngày lơ thơ, lững thững ấy rồi cũng sẽ qua đi, chắc chắn mình sẽ tìm được thứ mà mình bám víu. 
 
Em mất tận bốn năm. Bốn năm để tìm ra anh, rồi dùng thêm một năm nữa để tìm hiểu chính mình có phải muốn anh là điều đúng đắn, thêm một năm nữa để em biết thế nào là nhớ một người, thêm vài ngày nữa là em biết được chữ thương.
Em biết em không thể giữ anh lại. vì chính em không muốn giữ anh lại, em ghét bỏ bản thân mình khi không thể yêu bằng hết con tim. Em dùng lý trí để nói rõ cho anh hết cả những cảm xúc lẫn những lo toan khi phải yêu đường dài, khi mà khoảng cách giữa chúng ta là cả một khoảng trời rộng lớn. 
 
Khi mà em biết em không thể chịu nỗi cô đơn! Chẳng thà như không có, không có một người để mình yêu thương thì bản thân sẽ tự động an ủi những khi vất vả, yếu đuối hay lo nghĩ vẫn vơ về tương lai mà mình chẳng biết được ngày mai mình sẽ làm gì.
 
Em biết mình có những gánh nặng của em, em hiểu những gì anh phải làm.Em chưa từng biết hối hận vì em nghĩ mọi thứ trên đời đều là lẽ đương nhiên, nhưng giờ, em hối hận vì mình quá hiểu anh. 
 

 
Người ta nói tìm cho mình một người tri kỉ trên đời này chính là một hạnh phúc. Nhưng với em, em lại đem lòng yêu người đó sâu sắc thì là chuyện tình buồn, vì chúng mình quá hiểu nhau cho nên không thể không buông tay cho nhau để đi tìm khoảng trời mới. Anh có khoảng trời của riêng anh. Của em chính là anh.
 
Em tin chúng mình có thể như những cặp đôi khác cũng có thể yêu xa. Nhưng nếu những ngày nắng đẹp em không thể chia sẻ cùng anh, những ngày mưa rả rích không thể dựa vào anh, những ngày bất chợt muốn được ai đó ôm thật chặt nếu không có anh thì em sẽ cô đơn biết mấy. 
 
Cảm xúc này cũng đâu phải chỉ riêng em, em biết anh cũng vậy, em hiểu rằng anh cũng sợ, có thể anh còn phân vân những chặng đường phía trước về công việc, nhà cửa lẫn gia đình vì vậy mình không thể là gánh nặng cho nhau.
 
Em quyết định nói lời chia tay khi anh ôm em thật chặt ngày anh đi. Nếu không cho nhau được hanh phúc thì chúng mình ít nhất cũng không phải là gánh nặng của nhau.
Thế đấy, mọi thứ cứ xoay tròn trong một quỹ đạo mà tôi, anh, hay là cô ấy đều biết chẳng thể có một kết quả nào ngoài những ngả yêu thương lầm lỗi. Tôi và anh, cùng một câu hỏi rằng tại sao đối phương không quay lại mà chúng ta mãi chẳng thể hỏi nhau. 
 
Tôi hiểu cái cảm giác đứng về sau để nhìn ai đó chỉ cái bóng. Tôi hiểu cái nỗi đau mà mỗi lúc anh tự vấn bởi anh sai hay bên cô có ai kia. Bởi tôi cũng vậy, cũng như anh, lùi bước về sau để nhìn thấy anh rõ hơn, để anh mãi an toàn trong trí tưởng tượng mơ hồ ấy.
 
Ngày qua ngày, chúng tôi cứ mãi quanh quẩn bên nhau lặng thầm như vậy. Chúng tôi cứ mãi dành cho nhau thứ tình cảm vô hình bởi đối phương đâu biết mình tồn tại. Cũng chỉ muốn nói ra cho vơi đi nỗi lòng nhưng lí trí đâu cho phép. Con tim đã tổn thương quá nhiều bởi quãng thời gian chạy hoài, chạy mãi vô định, nay trút bỏ đi để rồi thêm những đớn đau?
 

 
Ai rồi cũng đi qua những yêu thương nồng cháy, dành trọn cho nhau những điều tốt đẹp. Thanh xuân rồi sẽ qua, tuổi trẻ rồi chẳng qua lại thêm lần nào nữa. Yêu thương, giân hờn, trách móc, chia xa rồi cũng sẽ qua. Cuối cùng chúng ta cũng nhận ra rằng người chúng ta gặp vào những năm tháng bồng bột của tuổi trẻ rồi cũng sẽ để lại những vết thương cho người đến sau chữa lành.
 
Lời kết: Chỉ là em cảm ơn anh những ngày bên em thầm lặng. Cho em biết tập yêu, cho em biết nhớ thương. Để em dũng cảm nói với đời: “Em đã từng hạnh phúc.”

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *