Status tình yêu Một mối quan hệ tưởng chừng như bền vững, nhưng kỳ thực lại mong manh vô cùng.

Status tình yêu Một mối quan hệ tưởng chừng như bền vững, nhưng kỳ thực lại mong manh vô cùng.

Em có biết một mối quan hệ chết là thế nào không? Không phải là một mối quan hệ đã kết thúc đâu. Cũng chẳng phải là khi người ta đã hết yêu nhau, thay lòng đổi dạ đâu.
 
Một mối quan hệ chết là khi một người đặt hết niềm tin vào người kia rồi bỏ mặc mình trong đó. Nghĩa là họ hoàn toàn chẳng còn động lực để cố gắng.
 

 
Một mối quan hệ như thế, tưởng chừng như bền vững, nhưng kỳ thực lại mong manh vô cùng. Người này ở bên người kia rất lâu, hiểu về nhau rất rõ, nhưng rốt cuộc, thời gian không phải là minh chứng cho một tình yêu sâu sắc, họ thật ra chỉ là biết về nhau chứ không phải là hiểu nhau. 
 
Tình yêu, không có cãi vã, không có hờn ghen, không ai thay đổi nhưng người này ở bên người kia đều không còn hứng khởi, họ xa nhau không thấy nhớ, gặp nhau không thấy vui; khi người này buồn, người kia chẳng biết, khi người này cô đơn, người kia chẳng hay. Từ lâu, họ đi bên cạnh nhau đã như một thói quen, nhưng chẳng ai dám buông tay. Họ yêu nhau lâu quá nên họ ngại sự thay đổi, thành ra, họ chọn ở bên nhau nhưng không còn cố gắng.
Em ạ, tình yêu vốn là trò chơi không công bằng. Khi em đặt niềm tin cho nó trọn vẹn, khi em gửi gắm bản thân hoàn toàn cho người ấy thì cũng là lúc em đánh mất chính mình và tình yêu rồi. Em đừng nghĩ tình yêu là ai cho đi nhiều hơn thì người kia sẽ cảm động, sẽ vì em mà khắc ghi tấm chân tình. Ngược lại, em càng hi sinh nhiều, tình yêu càng vụt mất. Tình yêu là phải không ngừng đòi hỏi, đòi hỏi để cả hai cùng cố gắng, chứ không phải là một người mặc sức cho đi, một người thản nhiên đón nhận.
 
Lâu nay, người ta cứ nói: “theo tình, tình chạy, trốn tình, tình theo”, thật ra cũng không sai, yêu là phải giữ lại cho mình một khoảng trời riêng; yêu là phải biết thương cho cả phần mình nữa. 
 
Em hít vào, thở ra thế nào thì tình yêu cũng cần những tương tác như vậy. Có những khoảng lặng trong tình yêu là vô cùng cần thiết, như hít – thở cũng cần khoảng lặng ấy để lấy sức mà đi đường trường em ạ.
 
Em ơi, nhiều khi tình yêu chết, không phải tại em không đủ tốt, tình yêu chết khi em quá dễ chịu, quá vun vén. Vì khi em quá giỏi giang, quá hi sinh, lâu dần người ta sẽ nghĩ mọi thứ em làm đều là điều hiển nhiên mà họ được hưởng. Nếu một ngày nào đó, em có mệt mỏi, có buồn bã, có tổn thương đến không gắng gượng nổi thì người ta cũng chẳng bận tâm, chẳng suy xét đến cảm giác của em đâu. Vì họ coi những điều em làm là tình nguyện, nên họ sẽ chẳng cảm động, chẳng biết ơn sự hi sinh vô điều kiện của em dù em có xứng đáng thế nào đi chăng nữa.
 

 
Tình yêu không bao giờ là sự cảm động và biết ơn, tình yêu chỉ là sự thu hút và hấp dẫn lẫn nhau thôi em ạ. Bởi vậy, khi không còn đam mê, người ta sẽ chẳng tìm thấy động lực để cói gắng vì nhau nữa. Do đó, nếu em không đòi hỏi, không yêu cầu, Không thử thách thì tình yêu sẽ rất nhanh chóng nguội lạnh. Hãy cứ nói về món quà mà em thích, hãy cứ nhõng nhẽo như đặc quyền của lúc mới yêu, hãy cứ giận dỗi để hiểu nhau nhiều hơn sau mỗi lần cãi vã, và hãy cứ hờn ghen để tình yêu thêm say thêm nồng em nhé.
 
Dù là ở bên nhau bao lâu, không quan trọng ngắn dài, chỉ cần còn tìm thấy động lực, thì chúng ta sẽ còn vì nhau mà cố gắng.
 
Đã có lúc, mình sẵn sàng đưa ra cả tỉ lý do để từ chối một người. Đến một ngày, dù có đưa ra bao nhiêu lý do đi chăng nữa cũng không thể gạt người ta ra khỏi tâm trí mình.
 
Không thổ lộ, không ngỏ ý. Cứ lặng thing như mọi cảm xúc vẫn y nguyên ban đầu. Thế rồi không được quyền ghen tuông, không được quyền nũng nịu, thậm chí không được quyền nghĩ về người ta mỗi đêm.
Đó chính là khi không thể tìm ra lối thoát cho bản thân mình. Liệu tình yêu ấy có đơm hoa kết trái hay không? Hay khi nói ra rồi, mọi điều đều tụt lùi quá xa vạch xuất? Nó cứ lửng lơ mãi thế. Phải chăng, tình yêu mà, gian nan là mấy vẫn nguyện đi theo.
 
Đàn ông thích hợp nhất là tìm một cô gái không yêu mình. Vì cô ấy sẽ không ghen tuông,không kiếm chuyện gây sự,không bám dính bạn. Bạn muốn đi đâu thì đi,có chết bờ chết bụi cô ấy cũng chẳng quan tâm. Dù sao thì có bạn hay không cũng như nhau cả thôi. Người con gái như thế mới là người bạn cần nhất. Vừa hiểu chuyện lại vừa phóng khoáng. Ngoại trừ việc không yêu bạn ra thì chẳng còn tật xấu nào cả.
 
Lúc nhỏ cứ tưởng chuyện tình yêu sau khi kết thúc mới đau lòng, ai ngờ đâu trước khi bắt đầu đã có cảm giác chết đi sống lại. Mỗi lần thấy anh ta cười là mình như thế sống qua thương đau của một kiếp người.
 
Nhưng anh ơi anh biết không, em không thể chấm dứt những suy nghĩ đa nghi và cảm giác bất an trong lòng. Nói em không tin anh, là em nói dối. Vì nếu không tin anh, em nghĩ mình còn làm nhiều việc điên rồ hơn.
 
Chúng ta rời xa nhau không phải vì hết yêu, mà là rất yêu cho nên mới đánh mất. Vì quá yêu, quá xem trọng nên luôn đòi hỏi ở nhau cảm giác an toàn, rồi sinh ra ghen tuông hờn giận, đố kị và nghi ngờ. Chúng ta không thua hiện thực, không thua thời gian, chúng ta thua là ở tình cảm quá lớn từ chính mình.
 
Chúng ta rốt cuộc cũng không còn liên lạc nữa. Dù cho anh có đôi lần tình cờ nhớ đến em, em nghĩ em cũng chẳng có gì để tiếc nuối, bởi vì em của quá khứ đã từng hy vọng được ở bên anh đến thế, nhưng tới cuối cùng mới hiểu ra anh chỉ thấy em quay lưng đi, lại không thấy được thế giới của em.
 
Em không đủ ưu tú, cũng chẳng thích gọn gàng. Em hay ghen, em thích tranh giành. Em yêu rất say sưa, tính cách cũng chẳng tốt. Em hay cười nhưng thực chất vui được bao nhiêu. Em không còn người yêu nhưng vẫn đầy mong chờ. Thỉnh thoảng đứng đón gió, nước mắt em cũng rơi, khi uống em cũng say. Em chỉ có một mình nhưng cũng muốn như đám đông ngoài kia.
 
Em sẽ không quên anh, chỉ là em sẽ không bao giờ tới gần anh nữa. Sữa quá hạn uống vào sẽ đau bụng, nước trà để qua đêm sẽ sinh độc, ngay cả đồ thừa cất tủ lạnh lâu cũng không thể ăn được nữa. Anh rất tốt, em cũng rất tốt. Nếu như đứng cạnh nhau mà còn không tốt, vậy thì em bằng lòng trở lại với quỹ đạo của riêng em.
 

 
Anh có tính cách tốt bởi vì chẳng ai bằng lòng nhượng bộ anh. Suy nghĩ anh sâu sắc bởi vì không ai muốn chơi cùng anh thế nên anh có thật nhiều thời gian để ngẫm, để nghĩ. Uống say vẫn an toàn về nhà, anh coi nó là siêu năng lực của anh, thực ra chỉ bởi vì anh biết anh chẳng có ai quan tâm chăm sóc cả. Thế giới vốn là như vậy, cô đơn khiến anh trở nên mạnh mẽ, biến anh trở thành một con người tốt hơn.
 
Lời kết: Phải cùng nhau trải qua bao khó khăn người ta mới biết trân trọng và yêu thương nhau nhiều hơn. Cuộc sống bây giờ chuyện yêu đương quá đỗi nhám chán nên ngoài giận hờn và ghen tuông ra người ta chẳng biết làm gì. Nên chán quá thì gọi là hết yêu

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *