STT hãy cho em mượn bờ vai, em chỉ tựa một lúc rồi em trả

Anh à, cho em mượn tạm bờ vai anh nhé! Ngoài kia, em mang mặt nạ quen rồi… Em sống với nụ cười đầy gượng gạo, em nhận ra bao lâu rồi chưa được khóc tức tưởi trước mặt ai.  Em đã cố gồng mình lên để bản lĩnh, để can đảm giữa đời. Nhưng em thấy mệt rồi anh, anh cho em mượn tạm vai nhé.
 
Chuyện tình yêu đối với em lúc này đó là ước gì người con trai mình yêu có thể đừng làm trái tim em thêm đau khổ nữa. Vì trái tim em không còn nghe bất cứ ai, và em cũng không thể kiểm soát được nó. Chỉ có anh,  mới có thể nói cho nó biết là phải làm gì anh ạ. Này anh! có thể cho em mượn bờ vai của anh được không?.
 
Hôm nay mệt rồi cho em mượn tay anh gối đầu một chút, ngày mai thức dậy mà tiếp tục đường vẫn còn dài… Giá mà cứ hết một ngày lại nắm tay nhau bình yên rồi quên hết, quên những lo toan, quay cuồng, mỏi mệt, quên đủ thứ chuyện xô bồ…

Em mệt rồi, cho em mượn bờ vaiMột chút thôi ngày mai em sẽ trảĐừng hỏi em thêm điều gì nữa cảEm mệt rồi muốn được tựa vào anh.
 
Cho em mượn bờ vai anh một chút thôi. Em dựa đủ rồi ngày mai em sẽ trả. Bởi cuộc đời sao chông chênh nhiều quá. Gắng gượng một mình em sẽ ngã mất thôi.
 
Không cần anh phải yêu em, cũng không cần anh phải thương hại… chỉ cần anh im lặng, cho em mượn bờ vai, dựa đủ rồi, em hứa sẽ trả lại…
 
Bước trên đường mệt mỏi quá anh ơi Em cần lắm một bờ vai để dựaMột bờ vai để suốt đời nương tựaĐông đến xuân qua lần lượt biết bao mùa
 
Điều em cần chỉ đơn giản là, cho em mượn bờ vai anh một chút nhé. Để em dựa vào, để em tự làm lành trái tim mình… Rồi một mai, em sẽ tự tin đứng dậy, trả lại cho anh bờ vai ấm áp đó. Em sẽ chào anh, sẽ mỉm cười và đi tìm một bờ vai cho em nương tựa suốt đời. Em sẽ trả lại bờ vai của anh cho một người con gái khác, người con gái nào đó thuộc về anh!
Con gái độc lập không phải là chuyện xấu. Nhưng hậu qủa của nó là sự cô đơn không thể tả được. Buồn… em cũng biết buồn chứ. Một cô gái càng sống nội tâm thì càng khó nói cho người khác nghe. Em cần lắm một bờ vai để tựa vào và khóc, khóc òa cho vơi nỗi đau thương.

Em mệt rồi cho em mượn bờ vai
Để nương tựa cuối ngày dài mệt mỏi
Xin anh đấy đừng bước đi thật vội
Đừng vô tình mặc bóng tối bủa vây
Bờ vai anh,em chỉ mượn lúc này
Rồi sẽ trả khi đắng cay qua hết
Đời giông bão em thu mình sợ sệt
Em tựa vào để xoá vết sầu thương
 
Dòng đời thì cứ trôi, con người ta thì cứ mãi loay hoay trong vòng xoáy của cuộc sống. Ai cũng cảm thấy mệt mỏi và em cũng vậy. Em thật sự rất mệt. Này anh người con trai em yêu, có thể cho em mượn bờ vai anh được không.
 
Cho em mượn bờ vai anh chút nhéEm chẳng còn đủ mạnh mẽ nữa đâuĐời bão giông nên trút xuống nỗi sầuTim nặng trĩu mặc dòng châu lăn chảy
 
Em cần một điểm tựa, để mỗi lúc tâm hồn em trống rỗng, chênh vênh, có anh ở bên, sẻ chia, cho em một bờ vai vững chắc, trao cho em cảm giác an toàn và em có thể khóc ngon lành trong vòng tay ấy… bình yên…
 
Em trở về nhà bơ vơ với bốn 4 tường im lặng như tờ, trống rỗng trong thế giới của chính mình và rồi nức nở như một đứa trẻ bị bỏ rơi…Người con gái mạnh mẽ trong em đã biết “lạnh” khi thiếu anh, yếu mềm khi không có anh bên cạnh. Vẫn nhớ, và yêu anh nhiều lắm! Vì em biết …Anh ơi, em cần một điểm tựa. Em cần lắm một người yêu em!
 
Em chỉ cần một bờ vai để em tựa vào thôi Khi…nỗi đau đã không thể thốt nên thành lời Khi nhìn em đau..anh đau nhưng anh chỉ là người đến sau ai Phải chi anh có thể gánh nỗi đau ấy? 
 
Có những lúc em chỉ muốn phó mặc cuộc đời mình cho số phận. Em đã quá mệt mỏi với việc phải gồng gánh mọi thứ. Đôi bàn tay yếu ớt , đôi bàn chân mệt nhoài, em không thể tiếp tục chịu đựng mọi thứ một mình. Lúc này, em thật sự cần một bờ vai để dựa vào, cần một người có thể lắng nghe em nói.
 
Từ nay em sẽ thôi không chạy về phía anh ấy, cũng không thụt lùi về phía anh. Em sẽ là em, mạnh mẽ và quyết đoán hơn. Rồi sẽ có ngày em yêu được ai đó không phải là anh, hay là anh ấy. Ngày hôm nay chỉ là mệt mỏi quá nên em mượn bờ vai anh!

Ngay bây giờ, em cần lắm sự bình yên. Anh có thể ngồi sát lại bên em, cho em mượn bờ vai anh một chút? Có thể ngồi lại bên em, cho em dựa vào anh trong im lặng. Cho em được lặng lẽ ngồi, rơi nước mắt bên anh?
 
Lại gần bên em, cho em được dựa vào anh. Dù là chúng ta đã không còn như trước. Dù rằng thời gian đã đi qua không thể nào lấy lại. Nhưng bây giờ, em cần lắm một bờ vai. Chỉ một lát thôi anh, rồi em sẽ để anh đi. Chỉ cần anh ở bên em thêm một chút. Chỉ cần anh cho em mượn bờ vai anh khi em mệt mỏi. Bờ vai ấy đâu rồi, có còn dành chỗ trống cho em?
 
Lời kết: Ai rồi cũng sẽ có lúc mệt mỏi, yếu mềm cần một ai đó bên cạnh để sẻ chia. Và em cũng vậy, những khi mệt mỏi với những thứ xung quanh, em chỉ cần mượn bờ vai của anh dựa vào như lúc trước rồi mọi thứ lại ổn thôi…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *