Stt cấp 3 là một thời thanh xuân không thể nào quên

Stt cấp 3 là một thời thanh xuân không thể nào quên

 
Cấp 3 là quãng thời gian khó quên nhất. Là bài văn viết mãi không xong, là đề toán khó đến phát khóc, là cậu bạn dễ thương lớp bên cạnh, là cuộc sống sinh hoạt với ba điểm thẳng hàng: Nhà, trường, chỗ học thêm. Vậy mới nói có một loại tốt đẹp mang tên Thanh Xuân, có một loại chia ly mang tên Tốt Nghiệp.
 
Thi Đại học, nghe tiếng loa trường thông báo “Đã hết giờ làm bài, yêu cầu các thí sinh ngừng bút”, cảm giác 3 năm cấp ba chợt hóa hư vô chỉ trong một khoảnh khắc… 
 
Tôi chỉ muốn nói bản thân thật sự cảm thấy có lỗi với người bạn cùng bàn năm đó, bài tập của tôi là chép từ vở của cậu ấy ra, bài kiểm tra của tôi là cậu ấy lén nhắc nhở, tôi ngủ gục cậu ấy phải thay giáo viên gọi tôi dậy, lúc tôi buồn là cậu ấy an ủi, biến cậu ấy từ một học sinh nghiêm túc thành một người nhiều chuyện lúc nào cũng phải luôn mồm với tôi, khiến một người chưa từng bị nhắc nhở lại có tên trong sổ đầu bài. Thật may vì cậu không chê tôi phiền, thật may vì thanh xuân của tôi có thể gặp được cậu. Gặp được người cần gặp, thanh xuân nh
 

 
Cấp ba là những năm tháng ôm ấp mối tình đơn phương với cậu bạn thân, suốt ba năm không mở lời nên đến giờ vẫn còn là một bí mật được chôn giấu. Hiện tại thì cậu bạn ấy đã có người yêu rồi.
Vui nhất có lẽ là khi, đến tiết thể dục thì trời mưa, sân ướt nên tự động được nghỉ, lòng tự nhủ: “Đỡ phải chạy mấy vòng sân”.
 
Ba năm ngồi cùng một đứa. Nó tên là: “Bạn cùng bàn”. Hồi ấy cùng nhau làm bài, cùng nhau chép phao, chuyện gì cũng tâm sự với nhau nên kể cũng lạ, thân với nó còn hơn cả với đứa bạn thân của mình.
 
Thời gian đôi khi tàn nhẫn và khốc liệt đến mức đau lòng. Chúng tôi bên nhau, cố tạo ra thật nhiều kỉ niệm. Tiếng cười có, nước mắt cũng không ít. Tất cả những hồi ức từng có bên nhau, làm sao có thể quên? 
 
Mình đã cùng nhau đi qua những ngày chông chênh nhất của cái tuổi mới lớn. Cái tuổi của sự bồng bột, xốc nổi, của những cái tôi đang muốn vùng vẫy thoát ra và chứng tỏ mình, của những trái tim nhiệt thành lần đầu biết rung động, chỉ biết yêu, yêu và cho đi hết mình, không toan tính, không vụ lợi. 
 

 
Mình đã cùng nhau đi qua bao mùa thi cử, những bài kiểm tra khó nhằng, những lần thi đua tập thể, cùng nhau bày những trò tinh quái, cùng khóc, cùng cười, cùng lớn lên và trưởng thành. 
Nhớ lắm những sáng mùa đông co ro trên lớp, đứa nào cũng rúc mình trong áo ấm, hẹn nhau đi sớm để xì xụp mì tôm chanh trong căn tin. Nhớ những ngày cuối lớp 11, khi tất cả kì thi đã xong, cùng năn nỉ thầy cô khỏi phải học, 39 đứa cùng xem phim ma, cùng hồi hộp và hò hét um trời.
 
 Nhớ những ngày đi học thêm đến tối, cả bọn mua bánh mì Yoyo, rồi chuyền tay nhau mỗi đứa một ít, nạp năng lượng chuẩn bị cho buổi học tiếp theo…. Những nụ cười ấm áp của đứa bạn cùng bạn, nhớ cả giọng nói của cô bạn lớp bên, nhớ những giọt nước mắt không thể kiềm được vào ngày chia tay lớp. Từng dòng chữ, từng vết son môi trên chiếc áo đồng phục 3 năm gắn bó sẽ là những dấu vết đẹp nhất, trọn vẹn nhất gói ghém tất thảy yêu thương. 
 
Giờ này, trên những chuyến xe bủa vây trăm ngàn con đường, vạn ngàn nhớ thương, cô lớp trưởng ra Hà Nội chuẩn bị cho những kế hoạch sắp tới, anh chàng bàn cuối trở về Đà Lạt cùng gia đình, cả con nhỏ tinh nghịch hay trêu mình cũng đang trên chuyến xe xuôi về thành phố giữa tất tả những giấy tờ, chuẩn bị cho một hành trình mới. 
 
Mỗi người chúng ta, giờ đây, phải theo đuổi những đam mê riêng, hướng mình về những vùng đất mới, xa lạ, huyên náo và đầy hào nhoáng. Sẽ có lắm khó khăn, lắm gian nan, không tránh khỏi những cạm bẫy chực chờ khiến ta quỵ ngã. Nhưng xin hãy luôn giữ trong mình ngọn lửa nhiệt thành thuở đầu, để khi vấp ngã có đủ dũng khí đứng lên và bắt đầu lại. Chúc các cậu ‘’Đủ” – đủ bản lĩnh, đủ trí tuệ, đủ tự tin, đủ can đảm, đủ quyết tâm, đủ đam mê,… và dư giả may mắn lẫn tình yêu thương. 
 
Hãy nhớ về nhau, không phải để nuối tiếc hay chùng bước, mà để sống tốt hơn từng ngày, sống xứng đáng – vì nhau. 
 

 
Chiều hôm nay, đã rất lâu rồi mới cười nhiều như thế. Sẽ mãi nhớ, những cái ôm ấm áp của hôm nay, để khi mệt mỏi, nhớ lại hơi ấm này, và thêm vững tin. Chúng ta còn nợ nhau một lời hứa: dù thành công hay thất bại, dù tương lai có trải hoa hồng hay vướng gai nhọn, cũng hãy sống, theo cách hạnh phúc nhất. 
Thành công không phải là đuổi theo được cái bóng của kẻ khác. Thành công là làm được điều mình thích, theo đuổi được đam mê và sống hạnh phúc. 
 
Lời kết: Ta có hẹn với nhau, vào một ngày không xa. Hy vọng lúc đó chúng ta không đổi thay quá nhiều, hy vọng vẫn còn thấy được những nụ cười rạng rỡ chưa vương nhiều muộn phiền như những ngày đầu ta gặp nhau. Hy vọng đời không đẩy chúng ta quá xa nhau, rời xa thuở đầu. Nhưng tôi tin, chỉ cần lòng luôn hướng về, tim luôn có nhau, chắc chắn ta sẽ mãi còn – trong nhau!
 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *