Nhìn cánh phượng rơi chợt nhớ đến kí ức của mùa hè năm xưa

Hoa phượng buồn khi phải xa học trò, thỉnh thoảng có những cơn gió nhẹ thổi qua, lại một cơn hoa rụng… Ba tháng hè trôi qua đằng đẵng, không một tiếng cười nói, không tiếng trống, phượng trống vắng. Phượng vẫn thả những cánh son đỏ xuống sân trường, phượng vẫn đếm từng giây từng phút khi xa học sinh.
 
Những học sinh cũ đến thăm trường, họ rỏ những giọt lệ bé nhỏ. Những giọt lệ ấy chứa đầy sự nhớ thương mái trường, thầy cô, nhớ bạn bè, nhớ những kỷ niệm thân thương dưới gốc phượng và nhớ phượng…Trong tâm hồn họ chứa đầy kỷ niệm, chứa một màu đỏ thân thương của hoa phượng.
 
Bạn ơi, đong đưa trên cao nghe du dương ve kêu từ lá non
Cho xuân qua đi, bay đâu đây hương hoa phượng vĩ thơm.
Lang thang nơi sân trường
Năm xưa hay vui đùa
Nay trong tim tôi như ngày xưa hè vui giờ vẫn còn đây.
 
Hoa phượng đón chào các bạn cũ và vui vẻ chờ đợi gương mặt mới của trường. Đâu đâu cũng có tiếng cười nói vui vẻ, hoa phượng mừng rỡ, hoa phượng khóc nhưng là tiếng khóc chứa đầy niềm vui, nỗi buồn của phượng đã được chia sẻ phần nào.

Hoa phượng chỉ nở vào mùa hè thì biết cho ai ngắm? Hoa phượng như một người bạn vô hình, để lại những kỷ niệm thời áo trắng.
 
Hoa phượng thả những cánh hoa son xuống cỏ, đến từng giây phút xa các bạn học trò. Hoa phượng rơi, rơi…Hoa phượng rạt rào, lay động khi các bạn đã về. Hoa phượng yêu chúng tôi đến thế.
 
Và rồi, ai cũng sẽ phải lớn lên. Phượng vĩ vẫn cứ khoe sắc đỏ thắm dù không ai để ý, còn tôi vẫn tiếp tục cuộc đời sinh viên. Nhưng vẫn cứ hy vọng một ngày nào đó sẽ lại được ngắm nhìn ai đó khao khát nắm trong tay cành phượng vĩ, để không một ai quên những kỉ niệm của thời học sinh.
Phượng mãnh liệt nở rực rỡ khoe sắc thắm như tình bạn son sắt chẳng phai mờ của những cô cậu học trò nghịch ngợm. Những cánh bằng lăng bẽ bàng, phai sắc, không tím biếc trên những hàng cây xanh nữa.
 
Rồi phượng cũng rơi, hè cũng đến, những cảm xúc không nói nên lời của buổi chia tay ùa về trong tôi. Vui có, buồn có, một chút nuối tiếc cũng có. Bao nhiêu điều chưa làm được trong ba năm học ấy, bao nhiêu điều có muốn cũng không thể tìm lại được bây giờ.
 
Ai cũng vui với mùa hè nhưng không sao quên được mái trường yêu dấu, nơi đó có cây phượng trầm ngâm đứng đợi mỗi ngày…
 
Hè còn về là phượng còn nở, là còn một khung trời trong sáng dành cho tuổi thơ, là còn những trang lưu bút với những dòng chữ xinh xắn, với lời lẽ ngây thơ nhưng chứa chan biết bao cảm xúc.
 
Phương bỗng hừng hực sắc đỏ nôn nao. Sắc đỏ nhập nhòa trong tâm trí những cô cậu học trò dòng mực đỏ lời phê, điểm số của thầy giáo, cô giáo, sắc đỏ của hoa phượng bên màu đỏ mái ngói ngôi trường như thì thầm nói: Mùa nghỉ hè nữa lại về.

Phượng ơi! Cây có từ bao giờ mà đẹp đến thế? Nhìn thấy hoa phượng nở mà lòng ta thêm rạo rực, phơi phới niềm vui. Phượng gợi nhắc mùa thi sắp đến, mùa hè đã về, mùa gặt hái kết quả học tập của tất cả học sinh.
 
Bỗng nhớ lại ngôi trường thuở ấu thơ, nơi có biết bao bè bạn thân thương, có bao thầy cô sớm hôm chăm sóc và có cây phượng trầm ngâm đang đứng đợi mỗi ngày.
 
Hoa học trò – Ai đó đã gọi hoa phượng một cách trìu mến và thân thương như vậy. Có lẽ vì phượng đã quá gần gũi và thân thuộc với lứa tuổi học trò, phượng đơm hoa là báo hiệu mùa hè sắp đến.
 
Hè sắp về là y như phượng khoe sắc là dấu ấn thời gian thúc giục tụi nhỏ chúng tôi mau mau luyện bài chuẩn bị kì thi sắp tới.
 
Giã từ những cánh phượng thắm, lòng tôi lại cảm thấy xao xuyến bâng khuâng khi phải chia tay với cây phượng thân yêu, chia tay với những người bạn cùng học với biết bao lưu luyến nhớ nhung.
 
Ôi! Phượng có một quá khứ tuyệt vời. Quá khứ vinh quang, hào hùng và đáng yêu đến thế!… Tôi yêu những nụ hoa vừa hé. Yêu những bông hoa nở rộ và yêu những cánh hoa lác đác bay nghiêng. Tôi yêu cái gốc cây sần sùi, bạc phếch, nơi học trò chúng tôi thích đến tụm bảy, tụm năm.
 
Hoa phượng như đánh dấu bước ngoặt trưởng thành trên con đường học vấn nhưng nghĩ đến cảnh xa trường, xa thầy, xa bạn lại thấy nao nao.
 
Với nhiều người, mùa hè đơn giản chỉ là một mùa trong bốn mùa, không hơn, không kém. Nhưng đối với ai đã trải qua thời áo trắng thì mùa hè là nỗi niềm, là tâm trạng và trong thẩm sâu tâm hồn ta còn nỗi háo hức đón hè về.
Hoa phượng nở báo hiệu mùa hạ về, mùa thi đến, mùa chia tay thầy cô, bạn bè và mái trường yêu dấu khiến ai cũng có cảm giác xốn xang.
 
Hoa phượng là người bạn của học sinh, phượng cùng lũ học sinh ghi lại bao cảm xúc, phượng chứng kiến những khoảnh khắc dấu yêu, phượng cùng học những điều bổ ích, lí thú dưới mái trường.

Hoa phượng như những ngọn lửa hi vọng, những ngọn lửa ước mơ, những ước mơ hồn nhiên, trong sáng nhưng cũng đầy ắp khát khao của tuổi học trò. Đố ai đi xa mà không nhớ về gốc phượng giữa sân trường.
 
Phượng làm nóng lên sự yêu thương, là cái nóng của khát khảo, của sức sống tuổi trẻ, của một thời học trò yêu dấu, và làm nóng lên sự nồng nàn, thiết tha của những tình bạn thiêng liêng. Nhưng, phượng có buồn không? Phượng có cảm thấy cô đơn, lạc lõng khi thiếu đi lũ học trò nghịch ngợm này không?
 
Từng cánh, từng cánh phượng chao nghiêng trong gió rồi vô tình sà xuống trên trang sách, ép vào trái tim của chúng mình. Rồi gió cứ thổi, lá và hoa cứ rụng, như những hạt cốm vương trên mái tóc mà không ai hay biết.
 
Lời kết: Cuộc sống cứ mãi trôi đi, trôi đi mãi theo thời gian một cách xô bồ và hối hả, chở theo bao kỉ niệm rời xa. Nhưng, đôi khi ngoảnh lại, ta lại nhớ về một thời, một thời học trò yêu dấu với biết bao kỉ niệm đẹp dưới mái trường thân yêu. Và… nhớ đến hình ảnh cây phượng – thước đo kỉ niệm cho tuổi học trò mà chuyến tàu thời gian không dễ gì có thể mang nó ra khỏi cuộc đời của mỗi chúng ta…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *