Stt tân sinh viên Cảm xúc ngày nhập học, ngày đầu tiên bước chân vào đại học

Stt tân sinh viên Cảm xúc ngày nhập học, ngày đầu tiên bước chân vào đại học

Những cơn gió se lạnh đầu tháng 9 báo hiệu thu đã về. Mùa thu là mùa của tựu trường, là mùa của sự gặp mặt bạn bè thầy cô sau 3 tháng hè xa cách. Nếu như 12 năm trước khi vẫn đang là học sinh, một tâm trạng háo hức hân hoan chào đón năm học mới thì bây giờ, cũng cảm xúc hân hoan ấy nhưng không còn cái cảm giác “nao nao về buổi tựu trường” mà thay vào đấy là nhiều cung bậc khác nhau. Không còn “e thẹn nép vào nón mẹ” khi bước vào ngôi trường mới, không còn cái nắm tay của cha đồng hành trên con đường đến trường. Bước vào cuộc sống sinh viên phải tự lập rất nhiều.
 
Tạm biệt thời học sinh, tôi thấy mình chững chạc hơn rất nhiều. Môi trường học tập sau này có thể chẳng vất vả như khi còn học cấp 3, mọi thứ đều tự do thoải mái khi ta có ý thức về bản thân, về những hành động của mình.
 

 
Con đường tôi đi có thể chẳng trải đầy hoa hồng, nhưng chông gai, lầy lội sẽ khiến tôi vững bước hơn, để chuẩn bị hành trang bước vào cuộc đời rộng mở…Hai tiếng sinh viên quá đỗi thiêng liêng…
 
Vừa mới rời xa tuổi học trò, bước những bước chân đầu tiên tới giảng đường Đại học, chắc hẳn các bạn tân sinh viên ít nhiều đều mang trong mình những cảm xúc mới mẻ. Những bỡ ngỡ của của cuộc sống xa nhà với biết bao lo toan, rồi những cảm nhận khác nhau về trường mới, lớp mới với những bạn bè mới… Những cảm xúc của ngày nộp hồ sơ nhập học, những ấn tượng về buổi lễ chào đón tân sinh viên của các anh chị khóa trên.
Một buổi chiều mưa với những cơn gió thu nhè nhẹ, tôi cùng cô bạn mới quen bước đi những bước vội vàng đến giảng đường. Vậy là 12 năm đèn sách đã qua, những năm tháng học sinh đã khép lại với bao kỉ niệm. Tạm biệt mái trường C3 thân yêu, ngày hôm nay, tôi đã đến với ngôi nhà mới của mình – mái trường Đại học, cao đẳng
 
Nhập học…Nôn nao và hào hứng xếp hàng khám sức khỏe, hăng hái nộp hồ sơ và rồi đợi chờ… Thủ tục nhiêu khê, phức tạp và rối rắm, nhưng có lẽ niềm vui đậu đại học vẫn chưa tắt hẳn trên gương mặt họ. Tôi đọc được những hoài bão ánh lên trong đôi mắt họ, niềm hạnh phúc của phụ huynh khi dắt con mình đi nộp hồ sơ, cả những anh chị sinh viên tình nguyện, họ cũng có vẻ gì đó tràn đầy sức sống, giàu nhiệt huyết và nhiều ước mơ…
 
Lặng yên nghe tiếng gió, nhìn những gương mặt tự tin, những dáng người giản dị nhưng thanh lịch, tôi bỗng cảm thấy có một niềm vui nhỏ xinh nào đó tràn ngập huyết quản… Cũng có thể ngày này năm sau, tôi lại là người hướng dẫn các tân sinh viên, tiếp nối truyền thông của những anh chị đi trước…
 
Ngày tôi bước chân tới giảng đường, cảm xúc ấy cũng giống như mở một lá thư vậy, nửa vui mừng, nửa háo hức như muốn nhanh thật nhanh đọc được nội dung bên trong đó, để hiểu được nó. Rồi đến khi trải qua những tiết học đầu tiên của đời sinh viên, cảm xúc lại giống như vừa mới đọc hết bức thư ấy… vui mừng, hạnh phúc và tự hào biết bao!
 

 
Quả thực những cảm xúc đầu tiên về một thứ gì đó luôn rất đáng trân trọng và gìn giữ. Và đối với tôi, cảm nhận của một tân sinh viên về những ngày đầu tiên trong giảng đường đại học sâu sắc nhất chính là mái trường thân yêu với bề dày lịch sử, đã đào tạo nên biết bao thế hệ nhà giáo cho ưu tú cho đất nước.
 
Sáng, tôi phải dậy rất sớm để đón xe buýt, trên vai là chiếc túi xách lỉnh kỉnh đủ mọi loại giấy. Bình minh chưa ló dạng, sương đêm còn mịt mờ và âm thanh buổi đêm vẫn kêu khe khẽ, tôi thấy thấp thoáng bóng dáng của những cậu sinh viên trong quân phục màu xanh, lỉnh kỉnh hành lí chuẩn bị học quân sự… Những cảm xúc khác lạ về buổi đầu tiên bước chân vào đại học, sự thích thú khi được mọi người xem là “sinh viên”, kể cả suy nghĩ rằng mình đã lớn, cứ khiến tim tôi rộn ràng…
Trường đại học rộng lớn và dễ chịu, ta có thể thả hồn theo những cơn gió mát rượi ùa qua từng hàng ghế đá yên bình. Những tán cây xanh rợp bóng mát như thể mời gọi, reo vui. Từng dãy lớp học cao rộng cứ thôi thúc trong tôi một điều gì đó như là động lực… Nhủ thầm: “Một thế giới khác đã mở ra, kể từ nay, tôi chính thức tự thay đổi cuộc sống của mình theo hướng tích cực. Không còn phải đợi thầy cô khảo mới học bài, không phải đợi thi rồi mới làm bài tập… Tôi sẽ chủ động tạo cơ hội cho bản thân mình mới hơn, năng động hơn, chững chạc hơn…
 
Mai này dù có đi đâu, có dạy dỗ bao nhiêu thế hệ học trò, chúng tôi vẫn sẽ không quên được những ngày tháng đầu tiên trên giảng đường này, ngày mà chúng tôi chập chững những bước đi đầu tiên trên con đường mang tên “đam mê”, ngày mà bên cạnh chúng tôi luôn có những người cha, người mẹ dìu dắt từng chút một, ngày mà lần đầu tiên chúng tôi đã đặt chân lên mảnh đất đã ươm mầm biết bao thế hệ đóng góp cho nền giáo dục nước nhà.
 
Nhìn thấy cánh cổng trường đại học mở toang trước mặt trong lòng tôi vui sướng đến khó tả một ngôi trường mà mình đã hằng ước mơ một ngày nào đó được theo học và càng hạnh phúc hơn khi mình đã có thể mang lại cho bố mẹ một niềm tự hào về con cái hay đơn giản chỉ là một niềm vui để có thể bớt đi những nhọc nhằn trong cuộc sống.
 

 
Vào Đại học là chuyển sang một môi trường mới với những cơ hội mới để mình có thể tự lập hơn và tích lũy thật nhiều những kĩ năng và kiến thức để sau này trở thành một cô giáo tương lai. Cơ hội đặt ra nhiều thì thách thức lại đi kèm bấy nhiêu.
 
Lời kết: Thật vậy, con đường đi đến những ước mơ không bao giờ bằng phẳng, muốn thành công ắt phải có sự hi sinh. Đôi khi những vấp ngã trong hiện tại chính là chìa khóa thành công cho tương lai. Thế nên chúng ta hãy cùng chúc cho những bạn tân sinh viên có đủ nghị lực để vượt qua tất cả những chông gai trước mắt và gặt gái được nhiều công nhé!
 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *